Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Lộ Thiên Của Kẻ Săn Mồi
Bùi Yên lê lết tấm thân rách nát của mình về ký túc xá. Cô cảm thấy mình còn bẩn thỉu hơn cả rác rưởi. Chiếc áo sơ mi hắn ném cho cô vẫn còn vương mùi nước hoa đắt tiền, mùi khói thuốc, và mùi… mùi tinh dịch thô bạo của hắn.
Cô chạy vào phòng tắm chung, xả nước nóng hết cỡ, cọ rửa cơ thể mình đến khi da đỏ ửng lên, rát bỏng. Cô muốn gột rửa hắn ra khỏi từng lỗ chân lông, muốn tống khứ cái cảm giác con cặc của hắn vẫn còn đang cắm sâu trong lồn mình, cái cảm giác ghê tởm khi bị ép bú mút thứ đó. Nhưng vô ích. Hắn đã đóng dấu lên cô, một dấu ấn không thể phai mờ.
Cô vừa bọc khăn tắm bước ra, run rẩy, thì cửa phòng ký túc xá bật mở.
Không phải bạn cùng phòng. Là dì Vương, người quản lý ký túc xá.
Bùi Yên giật mình, vội kéo chặt chiếc khăn. Dì Vương nổi tiếng là người khắc nghiệt, một “cọp mẹ” đúng nghĩa. Bà ta luôn nhìn cô bằng ánh mắt soi mói, ghen tị với tuổi trẻ và sắc đẹp của cô.
Nhưng hôm nay, lạ thay, bà ta lại cười. Một nụ cười nịnh nọt đến phát tởm.
“Ấy, Yên Yên đó à? Mới tắm xong à cưng?” Giọng bà ta ngọt sớt. “Trời ạ, đúng là hoa khôi của trường, da dẻ nhìn mướt mắt thật.”
Bùi Yên sởn gai ốc. “Dì… dì tìm con có việc gì ạ?”
“À, cũng không có gì to tát.” Dì Vương đảo mắt quanh phòng, rồi ghé sát lại, thì thầm như thể đang ban ơn. “Có… có bạn tìm con đấy. Đang đợi ở dưới cổng. Nhìn sang trọng lắm, đi xe xịn ơi là xịn!”
Tim Bùi Yên như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Không.
Không thể nào.
Hắn ta đã đi rồi cơ mà? Hắn ta vừa rời đi chưa đầy một tiếng!
“Bạn con ạ?” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Bạn nào thế dì?”
“Dì không biết, nhưng nhìn bAảnh bao lắm!” Dì Vương huých nhẹ vào tay cô. “Thôi, mau mặc đồ đi, đừng để người ta chờ. Người giàu họ không thích chờ đợi đâu cưng. Dì đi trước nhé.”
Bà ta liếc cô một cái đầy ẩn ý rồi yểu điệu rời đi.
Bùi Yên đứng chết trân. Hắn quay lại. Hắn không chỉ quay lại, hắn còn ngang nhiên đến tận cổng ký túc xá. Hắn không thèm che giấu nữa.
Nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả sự nhục nhã lúc nãy ập đến. Hắn đang muốn công khai? Hắn muốn tất cả mọi người biết cô là đồ chơi của hắn?
Bàn tay cô run rẩy khi mặc lại bộ quần áo, chính là bộ đồ hắn vừa xé rách rồi lại bắt cô mặc. Cô bước xuống cầu thang, mỗi bước chân như đi trên than hồng.
Và rồi cô thấy hắn.
Chiếc Maybach đen bóng đậu ngay dưới bóng cây, kiêu ngạo và xa cách. Nhưng lần này, hắn không ngồi trong xe.
Hắn đứng dựa vào cửa xe, hai tay đút túi quần, áo sơ mi vẫn còn nhăn nhúm sau cuộc hoan ái vội vã. Hắn đứng đó, dưới ánh đèn đường, đẹp trai như một vị thần bước ra từ tạp chí. Hắn không che giấu. Hắn đang phô trương.
Hàng chục nữ sinh đi qua đều phải ngoái lại. Họ xì xầm, họ chỉ trỏ, họ lấy điện thoại ra chụp lén.
“Trời ơi, Lâm Dịch Phong! Nam thần của tao!”
“Anh ấy đứng đó làm gì vậy? Đang đợi ai à?”
“Đẹp trai quá… Chết mất…”
Bùi Yên đứng khựng lại. Cô muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng chân cô như bị chôn chặt xuống đất.
Ánh mắt hắn xuyên qua đám đông, khóa chặt lấy cô. Ánh mắt đó không có nụ cười, chỉ có sự chiếm hữu lạnh lùng. Hắn hất cằm. Lại đây.
Cô như một con rối, từ từ bước về phía hắn, phớt lờ mọi ánh mắt tò mò, ghen tị xung quanh.
“Trời, con nhỏ nào kia? Nó đi về phía anh ấy kìa!”
“Con nào mà may mắn thế?”
“Hình như là… Bùi Yên?”
“Không phải đâu! Bùi Yên là hoa có chủ rồi, bạn trai là Vệ Diễn mà!”
Bùi Yên không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ thấy đôi mắt của hắn.
Cô đứng cách hắn vài bước, không dám tiến tới. “Anh… tìm tôi có việc gì?”
Hắn không trả lời. Hắn chỉ mở cửa xe. “Vào đi.”
“Tôi không…”
Cô còn chưa nói hết câu, hắn đã mất kiên nhẫn. Hắn bước tới, tóm lấy cổ tay cô. “Đừng để anh nói lại lần thứ hai.”
“A!”
Trước hàng chục cặp mắt kinh ngạc và điện thoại đang quay, Lâm Dịch Phong lôi Bùi Yên, đẩy cô vào trong xe. Hắn bước vào theo, đóng sầm cửa lại.
Chiếc xe lao đi, để lại một đám đông ngơ ngác và một cơn bão sắp bùng nổ trên diễn đàn.
Đêm đó, Tieba của đại học A sập.
Tiêu đề hot nhất: [VIDEO] [SỐC] NAM THẦN LÂM DỊCH PHONG CÔNG KHAI BẮT CÓC BẠN GÁI BÍ ẨN TẠI CỔNG KÝ TÚC XÁ NỮ!!!
Bên dưới là hàng ngàn bình luận.
“Con nhỏ đó là ai???”
“Trời ơi, nhìn anh ấy kéo tay kìa, vừa bá đạo vừa dịu dàng! Ghen tị chết mất!”
“Dịu dàng cái gì, tôi thấy giống bắt cóc thì hơn. Con bé đó có vẻ không muốn đi.”
“Nhìn bóng lưng quen quen… Giống Bùi giáo hoa quá!”
“Mày điên à? Bùi Yên đang yêu Vệ Diễn thắm thiết. Tao nói rồi, chắc chắn là Trương Nhiễm Nhiễm, con nhỏ theo đuổi anh ấy lâu nhất!”
“Không, tao thề là Bùi Yên! Dáng người đó, tóc đó! Vcl, Bùi Yên bắt cá hai tay à?”
Cơn bão dư luận đã bắt đầu. Nhưng Bùi Yên không biết. Cô chỉ biết, mình lại một lần nữa bị nhốt trong cái lồng di động này. Và lần này, con thú dữ có vẻ còn tức giận hơn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận