Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cú Tát Vang Dội Và Sự Dịu Dàng Của Quỷ
Chiếc xe không về lại căn hộ áp mái. Nó cũng không đến khách sạn.
Nó lao đến một khu vực hẻo lánh trong khuôn viên trường, khu giảng đường cũ đã gần như bỏ hoang. Nơi này vắng tanh, chỉ có tiếng gió rít qua những hành lang tối.
Lâm Dịch Phong kéo cô ra khỏi xe, lôi cô lên cầu thang, đi vào một phòng học trống rỗng.
“Cạch.”
Hắn khóa trái cửa lại.
Âm thanh đó còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm của dã thú.
Bùi Yên lùi lại, lưng đập vào tấm bảng đen lạnh ngắt. “Anh… anh đưa tôi đến đây làm gì?”
“Để nói chuyện.” Hắn đứng giữa phòng, cởi áo khoác vứt xuống bàn giáo viên. Hắn nới lỏng cà vạt, ánh mắt lạnh như băng.
“Anh hỏi em. Tại sao em chưa chia tay nó?”
Bùi Yên sững sờ. “Anh…”
“Anh đã cho em thời gian. Anh đã nói, trước khi anh về. Anh về sớm, là may mắn cho em đấy. Nhưng em đã làm gì? Hửm?”
Hắn bước tới, áp sát cô. Mùi hương nam tính của hắn bao trùm lấy cô, nhưng lần này, nó không còn chút dịu dàng nào, chỉ có sự đe dọa.
“Tôi… tôi…”
“Em vẫn đi chơi với nó? Vẫn cười nói với nó? Em coi lời nói của anh là rác rưởi à?”
“Không phải!” Cô hoảng sợ. “Vệ Diễn… anh ấy sắp sinh nhật… Tôi chỉ muốn…”
“Sinh nhật?” Hắn cười gằn. “Em còn quan tâm đến sinh nhật của nó? Vậy sinh mệnh của nó thì sao? Em có quan tâm không?”
Hắn bóp cằm cô, ép cô ngẩng lên. “Em nghĩ anh không dám làm gì nó à? Tin anh đi, Yên Yên. Anh chỉ cần búng tay một cái, công ty vận chuyển rách nát của bố nó sẽ phá sản trong một nốt nhạc. Mày tin không?”
Sự tàn nhẫn trong lời nói của hắn khiến Bùi Yên run rẩy. Hắn không nói đùa. Hắn thật sự sẽ làm vậy.
“Vậy còn tôi thì sao?” Sự tuyệt vọng bỗng nhiên biến thành phẫn uất. Cô đã bị dồn vào đường cùng. “Anh hủy hoại tôi rồi! Anh còn muốn gì nữa?”
“Anh muốn em.” Hắn gằn giọng. “Toàn bộ. Cả thể xác lẫn tâm hồn. Anh muốn em phải quên thằng đó đi, trong đầu em chỉ được phép có anh!”
“Anh dựa vào cái gì?!” Cô hét lên, nước mắt giàn giụa. “Chỉ vì anh cưỡng hiếp tôi? Chỉ vì anh có tiền? Anh là đồ súc sinh!”
Sự im lặng bao trùm.
Mặt Lâm Dịch Phong tối sầm lại. “Em nói lại xem.”
“Tôi nói anh là đồ súc sinh! Đồ cầm thú! Đồ…”
“CHÁT!”
Một cái tát trời giáng.
Bùi Yên ngã sấp xuống sàn. Đầu óc cô ong ong, một bên má nóng rát, vị máu tanh nồng lại một lần nữa tràn ra trong miệng.
Cô ngước lên, nhìn hắn qua làn nước mắt.
Hắn đang thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn đã thực sự nổi giận.
“Mày dám tát tao?” Hắn lẩm bẩm, như không tin nổi. “Một con đĩ bị tao địt nát mà dám tát tao?”
Hắn lao tới, túm tóc cô, kéo cô đứng dậy. Hắn xô cô ngã lên bàn giáo viên. Đống phấn rơi lả tả, dính đầy lên mái tóc đen của cô.
“Mày thích thằng Vệ Diễn đúng không?” Hắn gầm lên. “Mày muốn giữ sự trong sạch cho nó đúng không?”
Hắn xé toạc áo sơ mi của cô, để lộ bộ ngực trần căng tròn đang phập phồng sợ hãi.
“Vậy để tao xem!” Hắn kéo khóa quần mình ra. “Để tao xem sau khi tao địt em ngay trên cái bục giảng này, mày còn dám nói yêu nó nữa không!”
Con cặc khổng lồ của hắn, tím bầm và đáng sợ, bật ra. Hắn không nói thêm lời nào, hắn giữ chặt hông cô, ấn đầu cặc vào cửa lồn khô khốc vì sợ hãi.
“Không… Đừng… Ở đây bẩn lắm… Đừng!” Cô gào khóc, cố gắng kẹp chặt hai đùi lại.
“Mở chân ra, con đĩ!” Hắn tát vào mông cô.
Nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị đâm vào, hắn khựng lại.
Hắn nhìn thấy cô.
Cô không còn giãy giụa nữa. Cô nằm đó, bất động. Đôi mắt cô mở to, nhìn trân trân lên trần nhà, nhưng hoàn toàn vô hồn. Nước mắt vẫn chảy, nhưng không còn là nước mắt của sự sợ hãi. Đó là nước mắt của một linh hồn đã chết.
Hắn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt trống rỗng đó. Một con thú.
Lâm Dịch Phong đột nhiên thấy ớn lạnh.
Hắn đang làm gì thế này?
Hắn muốn cô, nhưng hắn không muốn một cái xác không hồn. Hắn muốn sự sống động, hắn muốn sự sợ hãi, hắn muốn sự phục tùng… nhưng không phải là cái chết. Đồ chơi hỏng thì không còn vui nữa.
Hắn từ từ rút lui.
Hắn thở dốc, kéo khóa quần lên.
Bùi Yên vẫn nằm đó, không nhúc nhích.
Một cảm giác phức tạp dâng lên. Hắn nhận ra, chiến thuật này sai rồi. Bạo lực tột cùng chỉ dẫn đến sự hủy diệt. Hắn phải thay đổi.
Hắn chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô, kéo chiếc áo rách rưới che lại cơ thể cô. Bàn tay vừa tát cô giờ lại run rẩy, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên má cô.
“Yên Yên…”
Giọng hắn đột nhiên trở nên… khàn đặc và… tổn thương?
Bùi Yên giật mình, nhìn hắn.
“Anh…” Hắn nhìn xuống sàn nhà, giống như một đứa trẻ làm sai. “Anh… anh xin lỗi. Anh không cố ý… Anh chỉ… Anh không kiểm soát được mình.”
Cái gì?
Bùi Yên sững sờ. Hắn… đang xin lỗi?
“Anh biết anh đã sai.” Hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chứa đầy sự hối hận (giả tạo). “Anh ghen. Anh ghen đến phát điên khi thấy em vẫn còn nghĩ đến nó. Anh…”
Hắn nắm lấy tay cô. “Yên Yên, em giúp anh được không?”
“Giúp… cái gì?”
“Giúp anh thay đổi.” Hắn nhìn cô, ánh mắt tha thiết đến đáng sợ. “Anh không muốn làm con thú này nữa. Em… em ở bên cạnh anh, giám sát anh được không? Chỗ nào anh làm sai, em mắng anh, em đánh anh, em trừng phạt anh.”
Hắn siết chặt tay cô. “Cho anh một cơ hội được không, Bùi Yên? Anh sẽ sửa. Anh thề anh sẽ đối xử tốt với em.”
Bùi Yên hoàn toàn bị sốc.
Từ một kẻ cưỡng hiếp tàn bạo, biến thành một kẻ bạo hành mất kiểm soát, và giờ là một kẻ tội đồ đáng thương cầu xin sự tha thứ?
Hắn đang chơi trò gì đây?
Cô không biết. Nhưng cô biết, con dao hắn vừa kề vào cổ cô đã tạm thời được rút đi.
Sự bối rối. Đó chính là vũ khí mới của hắn. Và nó còn sắc bén hơn cả con cặc của hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận