Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Ở Kính Hồ (Nụ Cười Của Thỏ Con)
Lâm Dịch Phong đã thay đổi 180 độ. Hắn không còn là con thú gầm gừ, hắn biến thành một… “bạn trai” đang cố gắng chuộc lỗi.
Hắn đưa cô đến Kính Hồ. Nơi này, trớ trêu thay, lại là nơi Vệ Diễn nói lời yêu cô.
Hắn không lôi kéo cô. Hắn đi bên cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa phải.
Và hắn mua bánh kem. Lại là bánh kem.
“Ăn đi.” Hắn đưa cho cô. “Coi như… anh xin lỗi chuyện lúc nãy.”
Bùi Yên rụt rè nhận lấy. Cô không biết nên phản ứng thế nào. Hắn đang diễn quá đạt. Hắn diễn vai một gã đàn ông si tình, thô lỗ, không biết cách yêu, đang cố gắng làm một điều gì đó lãng mạn.
“Em không ăn à?” Hắn hỏi, có vẻ thất vọng.
Cô vội múc một miếng. Vị ngọt lịm, nhưng trong miệng cô vẫn đắng.
“Ngon không?”
“…Ngon.”
Hắn cười. Một nụ cười thật sự. Nụ cười đó, nếu không phải của hắn, Bùi Yên đã nghĩ nó rất đẹp.
Và rồi, hắn lại làm cái trò quẹt kem lên mũi cô. Bùi Yên sững sờ. Hắn… đang bắt chước Vệ Diễn? Không, Vệ Diễn không làm trò trẻ con này. Hắn đang bắt chước ai? Một gã bạn trai nào đó trong phim?
Cô định lau đi, nhưng hắn đã cúi xuống, và liếm nó.
Cái lưỡi ướt át liếm lên chóp mũi cô.
“A! Nhột!” Cô bật ra tiếng.
“Haha, mặt em dính kem kìa.”
Hắn không dừng lại. Hắn biết cô nhột. Ngón tay hắn bắt đầu chọc vào eo cô.
“Dừng lại! Haha… Đừng… Em ngã…”
Bùi Yên cười không kiểm soát được. Cô ngã vào lòng hắn, vừa cười vừa đẩy hắn ra, nước mắt giàn giụa.
Và hắn đã đạt được mục đích. Hắn đã nghe thấy tiếng cười của cô lần thứ hai.
Hắn giữ chặt cô, để cô thở dốc trên ngực mình. “Cười đẹp lắm.” Hắn thì thầm. “Sau này phải cười với anh như vậy, biết không?”
Bùi Yên lập tức nín bặt. Hóa ra, đây cũng là một mệnh lệnh.
Hắn nâng cằm cô lên. “Anh hôn em nhé?”
Hắn đang xin phép.
Bùi Yên cứng người. Nếu cô nói không? Hắn có lại đánh cô không? Hay hắn sẽ lại diễn vai đau khổ?
Cô không dám thử. Cô nhắm mắt.
Hắn hôn cô. Nụ hôn này không phải là sự cắn xé. Nó chậm rãi, thăm dò. Hắn mút nhẹ môi dưới của cô. Hắn dùng lưỡi liếm vành môi cô. Hắn đang dạy cô, rằng cái miệng này không chỉ dùng để la hét, van xin, hay bú cặc, nó còn dùng để hôn.
Lưỡi hắn nhẹ nhàng tiến vào, quấn lấy lưỡi cô. Một nụ hôn ướt át, sâu, và đầy kỹ thuật.
Cơ thể Bùi Yên bắt đầu phản ứng. Chết tiệt! Cơ thể ngu ngốc này! Tại sao nó lại mềm nhũn ra? Tại sao tim cô lại đập nhanh?
Hắn cảm nhận được sự thay đổi của cô. Hắn siết eo cô chặt hơn, thúc lưỡi sâu hơn.
Hắn đang thành công. Hắn đang dùng chính kỹ thuật của mình để lập trình lại cơ thể cô, để nó phản ứng với hắn, khao khát hắn, bất chấp sự căm ghét của não bộ.
Khi hắn buông cô ra, Bùi Yên thở hổn hển, mặt đỏ bừng. Cô thấy ghê tởm chính bản thân mình.
“Yên Yên,” hắn vuốt má cô, “anh sẽ bù đắp cho em.”
Hắn bắt đầu nói về tương lai. Một tương lai không có Vệ Diễn.
“Anh sẽ xây cho em phòng tranh lớn nhất thành phố này. Em muốn vẽ gì cũng được.”
“Anh sẽ đưa em đi khắp thế giới. Paris, Venice… Em muốn đi đâu, chúng ta đi đó.”
Giọng hắn trầm ấm, đầy mê hoặc. Hắn đang vẽ ra một cái lồng bằng vàng ròng, nạm kim cương, và hỏi cô có thích không.
Bùi Yên nhìn hắn. “Tại sao?”
“Hửm?”
“Tại sao lại là tôi?” Cô phải biết. “Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy ngay từ đầu?”
Lâm Dịch Phong nhìn cô. Đã đến lúc tung ra con át chủ bài. Hắn cần một lời thú tội.
Hắn thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm, nhuốm một màu bi kịch.
“Bởi vì…” hắn nói, giọng khàn đi, “Anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận