Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Bi Kịch
Câu hỏi của Vệ Diễn như một tảng đá đè nặng lên không khí. Mọi người xung quanh đều nín thở, chờ đợi câu trả lời lãng mạn của Bùi Yên.
Nhưng Bùi Yên chỉ đứng đó, chết trân.
Ở bên anh mỗi sinh nhật? Cô làm gì còn “sau này”?
Lời uy hiếp của Lâm Dịch Phong, kế hoạch du học tuyệt vọng, tất cả như một gông cùm siết chặt lấy cổ họng cô. Cô nhìn Vệ Diễn, nhìn ánh mắt tràn đầy hy vọng và tình yêu của hắn, trái tim cô như bị ai đó bóp nát.
Cô nợ hắn quá nhiều.
“A Diễn, em…” Cô mấp máy môi, nước mắt bắt đầu dâng lên. Cô phải từ chối hắn, cô không thể gieo cho hắn thêm hy vọng hão huyền. “Đối…”
“Đừng nói!”
Vệ Diễn như nhìn thấu được lời từ chối trong mắt cô. Sự sợ hãi và hoảng loạn ập đến. Hắn không muốn nghe! Hắn không cho phép cô nói ra những lời đó!
Trong một giây bốc đồng vì men rượu và sự nghi ngờ đang gặm nhấm, Vệ Diễn hành động theo bản năng. Hắn túm lấy gáy Bùi Yên, kéo cô vào lòng và cúi xuống, dùng môi mình hung hăng chặn lại lời cô sắp nói.
“Ưm!”
Bùi Yên hoảng sợ mở to mắt. Đây không phải nụ hôn dịu dàng thường ngày của hắn. Nụ hôn này mang theo sự tuyệt vọng, thô bạo và chiếm hữu. Hắn cắn mút môi cô, đầu lưỡi điên cuồng xông vào khoang miệng, càn quét, quấn lấy lưỡi cô, không cho cô một kẽ hở để thở.
“Ồ!!!”
“Wow! Hôn đi! Hôn đi!”
Đám đông xung quanh bùng nổ. Họ hò reo, vỗ tay, huýt sáo, tưởng rằng đây là màn tỏ tình đỉnh cao của bữa tiệc.
Nhưng ở góc phòng, Lâm Dịch Phong đứng bật dậy.
Tiếng hò reo chói tai biến mất. Âm nhạc tắt lịm. Thế giới của hắn chỉ còn lại hình ảnh đôi môi đang quấn quýt điên cuồng kia.
Hắn thấy cô bị ép ngửa cổ ra sau, thấy tay hắn ta giữ chặt đầu cô. Hắn thấy… sự cam chịu trong đôi mắt nhắm nghiền của cô.
Một ngọn lửa ghen tuông bệnh hoạn bùng lên, thiêu đốt lý trí hắn. Cơn thịnh nộ cuộn trào trong lồng ngực. Bàn tay đang cầm ly rượu vang của hắn siết lại.
Xoảng!
Một âm thanh sắc lẻm, chói tai vang lên, át cả tiếng nhạc.
Mọi người giật mình quay lại.
Lâm Dịch Phong đứng đó, ly rượu trên tay đã vỡ tan tành. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm sâu vào lòng bàn tay hắn. Rượu vang đỏ quyện với máu tươi, nhỏ giọt xuống tấm thảm trắng tinh, đỏ thẫm, yêu dị.
Nụ hôn lập tức dừng lại. Vệ Diễn buông Bùi Yên ra, quay đầu nhìn.
Lâm Dịch Phong đứng đó, khuôn mặt lạnh như băng, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào bọn họ. Hắn dường như không cảm thấy đau, cứ để mặc máu chảy.
“Anh Phong, tay anh…” Vệ Diễn sững sờ.
Sự nghi ngờ lúc nãy, cộng thêm hành động bất thường này, một sự thật khủng khiếp gần như đã hình thành trong đầu hắn. Hắn bước lên một bước, giọng nói khô khốc: “Anh… không sao chứ?”
Bùi Yên cũng hoảng sợ. Cô nhìn thấy máu, nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Lâm Dịch Phong. Cô biết hắn đang tức giận. Hắn sẽ làm gì? Hắn sẽ nói ra hết sao?
Cô lập tức nhìn hắn, đôi mắt ngấn nước, điên cuồng lắc đầu.
Đừng! Cầu xin anh! Đừng nói!
Ánh mắt cô không phải là cầu xin cho bản thân, mà là cầu xin cho Vệ Diễn.
Lâm Dịch Phong nhìn thấy điều đó.
À. Ra là vậy.
Cô ta đang bảo vệ hắn. Cô ta sợ hắn làm tổn thương Vệ Diễn.
Một cảm giác bị phản bội và sỉ nhục dâng lên. Hắn cười khẩy, cơn đau từ bàn tay không là gì so với cơn đau trong tim. Hắn rút một mảnh thủy tinh lớn ra khỏi lòng bàn tay, máu tuôn ra xối xả.
“Trượt tay.”
Giọng hắn lạnh đến mức đóng băng không khí.
Hắn không thèm nhìn ai nữa, lách qua đám đông, đi thẳng ra khỏi phòng tiệc, để lại một vũng máu trên thảm và sự im lặng chết chóc.
Vệ Diễn đứng chôn chân tại chỗ. Hắn nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch Phong, rồi lại nhìn Bùi Yên đang run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.
“Trượt tay ư?”
Hắn lẩm bẩm.
Sự nghi ngờ lúc này không còn là nghi ngờ nữa. Nó đã trở thành một nhát dao, đâm thẳng vào tim hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận