Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ván Cờ Lật Ngửa
Bùi Yên chưa kịp định thần sau cú sốc vừa rồi, Lâm Dịch Phong đã lật cô lại, kéo rộng hai chân cô ra.
“Vẫn chưa xong đâu, vợ yêu.”
Hắn lại bắt đầu thúc hông, lần này còn mạnh bạo hơn, như để trừng phạt cô vì dám nghĩ đến thằng đàn ông khác.
“A… a… Đủ rồi… tha cho em…”
Cô van xin, nhưng hắn như không nghe thấy. Hắn đang đắm chìm trong cơn thú tính.
Đúng lúc này, điện thoại của hắn reo lên.
Là Vệ Diễn.
Bùi Yên mở to mắt kinh hoàng.
Lâm Dịch Phong nhìn cô, nụ cười của hắn còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Hắn rút cặc ra, rồi lại đâm vào, bắt cô phải rên lên một tiếng. Sau đó, hắn bình thản với lấy điện thoại.
Hắn nhấn nút nghe, và bật loa ngoài.
“Alo, A Diễn à?” Giọng hắn bình tĩnh đến rợn người.
“Anh Phong! Anh đang ở đâu đấy? Em vừa gọi cho Yên Yên… Anh có biết bạn gái bí mật của anh là ai không? Em tò mò chết đi được!” Vệ Diễn ở đầu dây bên kia vẫn chưa biết gì, giọng nói đầy hóng chuyện.
Lâm Dịch Phong nhìn Bùi Yên đang hoảng loạn lắc đầu, hắn nhếch mép. Hắn giữ chặt eo cô, bắt đầu thúc hông một cách chậm rãi, nhưng sâu.
“Bạn gái anh à?” Hắn thở hắt ra một tiếng. “Ừ, đang ở cùng anh. Mới yêu nhau thôi.”
“A… ưm…” Bùi Yên cắn chặt tay mình để không phát ra tiếng.
“Bảo bối,” Lâm Dịch Phong ghé sát vào tai Bùi Yên, nhưng âm thanh đủ để Vệ Diễn nghe thấy. “Muốn chào hỏi bạn anh một tiếng không?”
Hắn thúc mạnh một cái.
“A!”
Lần này Bùi Yên không thể nhịn được, tiếng rên rỉ sắc lẹm vang lên.
“Anh Phong? Ai đấy? Tiếng gì thế?” Vệ Diễn sửng sốt. “Bạn gái anh… đang khóc à?”
“Ừm. Em ấy hơi… nhút nhát.” Lâm Dịch Phong nói, rồi hắn đụ Bùi Yên như điên.
“Ưm… ưm… a… a…” Bùi Yên hoàn toàn mất trí. Tiếng rên rỉ và tiếng khóc hòa vào nhau.
“À… ra thế.” Vệ Diễn ở đầu dây bên kia dường như tin. “Ha ha, chị dâu nhát thật. Thôi không làm phiền hai người nữa! Hôm nào phải cho anh em gặp mặt nhé!”
“Tất nhiên rồi. Tạm biệt.”
Lâm Dịch Phong cúp máy.
Hắn nhìn Bùi Yên đang tan nát dưới thân mình, và gầm lên một tiếng cuối cùng, bắn tất cả tinh dịch của mình vào sâu trong cô.
Hắn gục xuống, thì thầm: “Giờ thì mày thấy chưa? Mày là của ai?”
________________

Vệ Diễn cúp máy, nhưng sự nghi ngờ trong lòng hắn không tan đi, mà ngày càng lớn.
Giọng rên rỉ đó…
Tại sao… nó lại giống giọng của Yên Yên đến vậy?
Không thể nào. Chắc chắn là hắn nghĩ nhiều.
Nhưng hắn không tài nào ngủ được. Cả đêm hôm đó, hắn trằn trọc, cố gắng xua đi cái ý nghĩ quỷ quái đó.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, hắn không thể chịu đựng được nữa. Hắn phải gặp cô. Hắn phải xác nhận.
Hắn chạy đến phòng Bùi Yên, gõ cửa.
Không ai trả lời.
Hắn gõ mạnh hơn. Vẫn im lặng.
Tim hắn bắt đầu đập loạn. Hắn gọi điện cho cô. Tắt máy.
Một nỗi sợ hãi khủng khiếp dâng lên. Hắn chạy xuống quầy lễ tân.
“Tôi là Vệ Diễn, ở phòng 2011. Bạn gái tôi ở phòng 2013, cô ấy không trả lời điện thoại, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện!”
Nhờ quan hệ của ba hắn, hắn nhanh chóng có được chìa khóa dự phòng.
Hắn run rẩy mở cửa.
“Yên Yên?”
Căn phòng trống rỗng. Chăn gối vẫn gọn gàng. Cô không có ở đây.
Mắt hắn quét qua căn phòng, và dừng lại ở chiếc điện thoại của cô, đang nằm im lìm trên sô pha.
Cô đi đâu mà không mang điện thoại?
Hắn cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy mở khóa. Mật khẩu là sinh nhật cô, cũng là sinh nhật hắn.
Hắn mở lịch sử cuộc gọi.
Và rồi, thế giới của hắn sụp đổ.
Cuộc gọi gần nhất, vào 2 giờ sáng. Người gọi: Lâm Dịch Phong.
Hắn đứng chết trân, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, vỡ tan trên sàn.
Tất cả các mảnh ghép đã khớp lại.
Giọng nói. Vết máu. Cái ly vỡ. Sự tức giận của Lâm Dịch Phong. Sự hoảng loạn của Bùi Yên.
Tất cả.
Vệ Diễn không la hét. Hắn chỉ lặng lẽ xoay người, bước ra khỏi phòng. Hắn đi về phía phòng của Lâm Dịch Phong.
Hắn sẽ giết chết thằng khốn đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận