Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Lựa Chọn Của Trái Tim
Cuộc ẩu đả biến thành một màn đánh đập đơn phương. Vệ Diễn hoàn toàn mất lý trí, hắn vật Lâm Dịch Phong xuống sàn, ngồi lên người và giáng những cú đấm liên tiếp.
“A Diễn! Đừng đánh nữa! Dừng lại!”
Bùi Yên lao tới, cố gắng kéo tay Vệ Diễn ra. Cô sợ hãi. Cô sợ Vệ Diễn sẽ đánh chết hắn, và cô cũng sợ… sợ Lâm Dịch Phong sẽ đánh trả.
“Cút ra!” Vệ Diễn đang trong cơn điên, hắn vung tay hất mạnh cô ra.
“A!”
Bùi Yên không ngờ hắn lại dùng sức. Cô bị hất văng ra, lưng đập mạnh vào góc tường cứng. Một cơn đau nhói ập đến, trước mắt cô tối sầm lại, và cô ngất đi, trượt xuống sàn nhà.
Tiếng “bịch” khô khốc của thân thể cô va vào tường vang lên, còn chói tai hơn cả tiếng va chạm của nắm đấm.
Cả hai người đàn ông lập tức khựng lại.
Nắm đấm của Vệ Diễn dừng lại giữa không trung. Cơn điên của hắn như bị dội một gáo nước đá. Hắn quay đầu lại, sững sờ. “Yên… Yên Yên?”
Nhưng Lâm Dịch Phong còn nhanh hơn.
Sự thờ ơ trong mắt hắn biến mất, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng tột độ. “Yên Yên!”
Hắn dùng hết sức, đẩy văng Vệ Diễn đang sững sờ ra. Lần này, hắn không còn là cái bao cát. Hắn lao đến bên Bùi Yên, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt.
Hắn run rẩy ôm cô vào lòng. “Tỉnh lại! Yên Yên! Mở mắt ra nhìn anh!”
Hắn kiểm tra hơi thở của cô, bàn tay to lớn vụng về vén mớ tóc che trên mặt cô, kiểm tra xem đầu cô có bị đập vào đâu không. Sự dịu dàng và lo lắng tột độ đó… hoàn toàn không phải là diễn.
Vệ Diễn đứng đó, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn vừa làm gì thế này? Hắn đã đẩy ngã cô. Hắn đã làm tổn thương cô.
Và thằng khốn nạn vừa bị hắn đánh… lại đang lo lắng cho cô hơn cả hắn. Hắn nhìn thấy bàn tay quấn băng dính máu của Lâm Dịch Phong đang run rẩy lau nước mắt cho Bùi Yên (dù cô đang ngất). Hắn nhìn thấy chiếc áo sơ mi trên người cô. Hắn nhìn thấy vết bầm trên cổ cô.
Toàn bộ sức lực của Vệ Diễn như bị rút cạn. Hắn thua rồi. Hắn thua hoàn toàn.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đạp mở. “Bảo an khách sạn! Có chuyện gì vậy?”
Tiếng ồn ào và ánh đèn pin chói lòa khiến Bùi Yên khẽ rên rỉ và tỉnh lại.
Cô mở mắt, tầm nhìn mờ mịt. Cô thấy ánh đèn, thấy bảo an, và… cô thấy hai người đàn ông.
Lâm Dịch Phong, mặt mũi bầm dập, đang ôm cô, ánh mắt đầy lo lắng.
Vệ Diễn, đứng cách đó vài bước, khuôn mặt thất thần, ánh mắt chứa đựng nỗi đau khổ vô tận.
Trong một giây, cô phải chọn. Kẻ đã hủy hoại cô, và người cô đã yêu.
Nước mắt cô lại trào ra. Cô nhìn về phía Vệ Diễn.
“A Diễn…” Giọng cô yếu ớt. “Dẫn em… dẫn em về phòng… được không?”
Lâm Dịch Phong cứng đờ. Bàn tay đang ôm cô siết lại.
Vệ Diễn như bừng tỉnh. Cô đã chọn hắn. Ngay cả sau khi… cô vẫn chọn hắn. Một tia hy vọng le lói. Hắn bước tới.
“Đứng lại.”
Lâm Dịch Phong đứng dậy, chắn trước mặt Bùi Yên. Ánh mắt hắn lạnh như băng. “Mày đừng đụng vào em ấy.”
Giọng nói không lớn, nhưng đầy uy quyền.
“Tránh ra.” Vệ Diễn gằn giọng. “Em ấy gọi tao.”
Vệ Diễn không quan tâm nữa. Hắn cởi áo khoác của mình ra, đẩy Lâm Dịch Phong sang một bên. Hắn cúi xuống, cẩn thận bọc Bùi Yên trong áo của mình, rồi bế thốc cô lên.
Hắn bế cô đi ngang qua Lâm Dịch Phong, đi ra khỏi căn phòng địa ngục đó.
Lâm Dịch Phong đứng chết trân. Hắn không ngăn cản. Hắn nhìn theo bóng lưng họ, bàn tay dính máu siết chặt lại.
Cô đã chọn Vệ Diễn.
Sau tất cả, cô vẫn chọn thằng đó.
Sự mềm lòng thoáng qua của hắn biến mất, thay vào đó là một cơn thịnh nộ còn đáng sợ hơn. “Bùi Yên… Mày giỏi lắm.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận