Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vĩnh Biệt, Tình Đầu
“Rất tốt.”
Hai từ đó là dấu chấm hết cho Vệ Diễn. Hắn không còn gì để nói. Hắn không còn sức để giận dữ. Chỉ còn lại một cái hố đen trống rỗng trong lồng ngực.
Hắn nhìn cô gái mình từng yêu bằng cả sinh mạng, giờ đây bóng lưng cô sao mà xa lạ.
Hắn lặng lẽ xoay người.
“Em ở trường học… bảo trọng.”
Hắn mở cửa, bước ra ngoài. Tiếng cửa đóng lại, “cạch” một tiếng, nhẹ bẫng, nhưng lại như chặt đứt mọi thứ.
Hắn đi, không quay đầu lại. Hắn vào thang máy, xuống hầm xe. Hắn lái xe ra khỏi khách sạn, lao đi như một kẻ điên. Hắn không biết mình đang đi đâu. Hắn chỉ biết, thành phố này, ngôi trường này, tất cả những ký ức ngọt ngào giả dối này… hắn không thể ở lại nữa.
Hắn sẽ đi. Đi thật xa.
“Yên Yên, tạm biệt.” Hắn thì thầm, nước mắt cuối cùng cũng rơi. Hắn lái thẳng về phía sân bay.
Trong phòng khách sạn, Bùi Yên đứng bất động. Cô nghe tiếng cửa đóng. Cô nghe tiếng bước chân hắn xa dần.
Và rồi, cô sụp xuống.
Cô ôm mặt, gào khóc. Không phải tiếng nức nở, mà là tiếng gào thét xé lòng. Cô đã tự tay giết chết tình yêu của mình. Cô đã tự tay đẩy người đàn ông duy nhất yêu cô thật lòng ra xa.
“A Diễn… em xin lỗi… Em xin lỗi…”
Cô khóc đến cạn nước mắt, khóc đến mệt lả, gục xuống sàn nhà.
________________

Tối hôm đó, Từ Uyển và Chu Viện trở về ký túc xá.
“Ôi, cuối tuần mệt chết đi được…” Từ Uyển vừa ngáp vừa mở cửa. “Yên Yên? Cậu về rồi à?”
Họ sững sờ khi thấy Bùi Yên.
Cô đang ngồi trên giường, đôi mắt sưng húp, vô hồn. Cả căn phòng như chìm trong một bầu không khí tang thương.
“Trời ơi Yên Yên! Cậu sao thế?” Chu Viện hoảng hốt chạy lại. “Cậu khóc à? Đã xảy ra chuyện gì? Vệ Diễn đâu?”
Bùi Yên lắc đầu, giọng nói khàn đặc: “Bọn tớ… chia tay rồi.”
“CÁI GÌ???”
Cả hai cô bạn cùng phòng hét lên. Mới hôm qua còn đi sinh nhật vui vẻ cơ mà?
Họ còn chưa kịp tra hỏi, thì cửa phòng ký túc xá có tiếng gõ cửa. Lần này không phải tiếng gõ nhẹ, mà là tiếng đập cửa “cốp cốp” đầy uy quyền.
Từ Uyển bực bội ra mở cửa. “Ai đấy…”
Cô sững sờ.
Là dì Vương, “cọp mẹ” của ký túc xá. Nổi tiếng là người khó tính và hay soi mói nhất.
Nhưng hôm nay, dì Vương không hề cau có. Dì ta… đang cười. Một nụ cười nịnh nọt đến khó tin.
“A, chào các cháu.” Dì Vương đảo mắt quanh phòng, rồi dừng lại ở Bùi Yên.
“Bùi Yên có đó không?” Giọng dì ta ngọt sớt. “Cháu mau xuống dưới đi, có người tìm.”
Từ Uyển và Chu Viện trợn tròn mắt. Dì Vương gọi Bùi Yên là “cháu”? Còn dùng giọng đó?
“Dì…” Bùi Yên ngơ ngác.
“Mau lên,” Dì Vương thúc giục, “Người ta ở dưới lầu đợi cháu lâu lắm rồi. Đừng để người ta chờ.”
Bùi Yên như bị dội một gáo nước lạnh.
Cô biết là ai rồi.
Cả thành phố này, người có thể khiến “cọp mẹ” biến thành “mèo con” chỉ có một.
Vệ Diễn vừa đi.
Chủ nợ của cô đã đến.
Hắn đến… để thu cô về làm món đồ chơi của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận