Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Bắt Giữ Dưới Ánh Đèn
Tiếng chuông tan học uể oải vang lên, báo hiệu một buổi tối mệt mỏi bắt đầu. Bùi Yên thu dọn sách vở, cố gắng thoát khỏi phòng học nhanh nhất có thể, hy vọng có thể về ký túc xá trước khi bóng tối nuốt chửng lấy cô. Cô đã chia tay Vệ Diễn, cô đã làm theo lời hắn. Đáng lẽ cô phải được tự do, ít nhất là trong vài ngày, cho đến khi hắn từ New York trở về.
Nhưng chuỗi ngày yên ổn ngắn ngủi của cô kết thúc ngay khi cô bước chân vào sảnh ký túc xá.
Dì Vương, người phụ nữ nổi tiếng với biệt danh “cọp mẹ”, người mà ngày thường luôn nhìn sinh viên bằng ánh mắt săm soi và giọng điệu gắt gỏng, hôm nay lại đang đứng đó, mỉm cười. Một nụ cười nịnh nọt đến mức khiến Bùi Yên rùng mình.
“A, Bùi Yên đấy à? Cháu về rồi.” Dì ta đon đả.
Hai cô bạn cùng phòng của Bùi Yên, Từ Uyển và Chu Viện, đang đứng bên cạnh, mắt tròn mắt dẹt. Dì Vương uống nhầm thuốc à?
“Dạ… có chuyện gì không ạ?” Bùi Yên bất an hỏi.
“Ôi chao, có người tìm cháu này.” Dì Vương cười tít mắt, thậm chí còn vươn tay phủi nhẹ bụi trên vai áo Bùi Yên. “Đang đợi ở dưới sảnh đấy. Người ta đợi cháu lâu lắm rồi, mau xuống đi.”
Tim Bùi Yên hẫng một nhịp, rồi đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn đã về.
Hắn đã về sớm hơn dự định.
Tâm trí cô trống rỗng. Mọi hy vọng về một cuộc sống bình thường, dù chỉ là tạm bợ, đều tan vỡ. Hắn giống như một bóng ma, một lời nguyền mà cô không tài nào thoát được. Cô như một con rối bị giật dây, lững thững bước xuống cầu thang.
Sảnh ký túc xá nữ vốn ồn ào giờ lại yên tĩnh một cách kỳ lạ. Vài cô gái tụ tập ở góc, mắt không ngừng liếc về phía cửa, thì thầm và khúc khích.
Và hắn đứng đó.
Lâm Dịch Phong.
Hắn không đứng trong sảnh, mà đứng ngay dưới bậc tam cấp, tựa lưng vào cột đèn. Ánh sáng vàng vọt chiếu lên sườn mặt góc cạnh hoàn hảo của hắn. Hắn không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo gió mỏng màu đen, nhưng khí chất vương giả và nguy hiểm vẫn toát ra nồng đậm. Vết bầm mờ mờ trên gò má từ trận ẩu đả với Vệ Diễn không làm hắn xấu đi, ngược lại, nó càng tăng thêm vẻ hoang dã, bất cần.
Các cô gái xung quanh như bị hút hồn. Đó là nam thần Lâm Dịch Phong! Dù đã tốt nghiệp, sức hút của hắn vẫn không hề suy giảm. Bọn họ không dám lại gần, chỉ dám đứng xa xa, tim đập loạn xạ, vừa thèm thuồng vừa sợ hãi.
Bùi Yên dừng bước, cô không dám tiến thêm.
Hắn nhìn thấy cô. Ánh mắt hắn xuyên qua bóng tối, khóa chặt lấy cô. Hắn không cười, chỉ đứng thẳng dậy và bước về phía cô.
“Đi thôi.” Giọng hắn trầm thấp.
Bùi Yên lùi lại một bước, tay nắm chặt quai cặp. “Tôi… tôi mệt rồi. Tôi muốn về phòng.”
Hắn dừng lại, cách cô đúng một sải tay. “Chúng ta cần nói chuyện.”
“Tôi và anh không có gì để nói cả!” Cô lấy hết can đảm, gằn giọng, nhưng tiếng nói vẫn run rẩy.
Lâm Dịch Phong nhếch mép. “Ồ? Vậy à?”
Hắn liếc nhìn đám nữ sinh đang hóng chuyện cách đó không xa. “Vậy chúng ta nói ở đây nhé?” Hắn cố tình cao giọng. “Nói về chuyện em đã chia tay Vệ Diễn như thế nào? Hay nói về chuyện em đã cầu xin tôi ra sao? Hay… chúng ta nói về cái đêm ở khách sạn?”
Mặt Bùi Yên trắng bệch.
“Hay,” hắn cúi xuống, thì thầm chỉ đủ cho cô nghe, “Em muốn tôi vác em lên vai như một bao tải, ngay tại đây, trước mặt tất cả bọn họ?”
“Anh…” Cô uất hận.
“Em chọn đi.”
Nước mắt ứa ra, cô quay lưng, bước nhanh ra khỏi sảnh. Hắn đã thắng, như mọi khi.
Hắn thong thả đi theo sau. Nhưng cô vừa bước xuống bậc tam cấp cuối cùng, hắn đột nhiên bước tới, cúi người, một tay luồn dưới đầu gối, một tay vòng qua lưng, bế thốc cô lên.
“A!” Bùi Yên hoảng hốt kêu lên, theo phản xạ vòng tay qua cổ hắn.
“Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”
Đám đông xung quanh nín thở, rồi bùng nổ.
“Trời ơi!!!”
“Hắn… hắn bế cô ấy kìa!”
Lâm Dịch Phong phớt lờ mọi ánh mắt, hắn siết chặt cô trong vòng tay, cảm nhận cơ thể mềm mại đang run rẩy. Hắn ghé vào tai cô, giọng nói trầm khàn mang theo ý cười chiến thắng: “Đi chậm quá.”
Hắn sải bước đi thẳng về phía chiếc Maybach đang đỗ ở xa. Bùi Yên nhục nhã, vùi mặt vào ngực hắn, không dám nhìn ai nữa.
Những cô gái đứng đó, điện thoại đã giơ lên từ lúc nào.
Tách. Tách. Tách.
Ngay đêm đó, diễn đàn của đại học A nổ tung.
“HOT! CỰC NÓNG! NAM THẦN LÂM DỊCH PHONG BẤT NGỜ XUẤT HIỆN TẠI KÝ TÚC XÁ NỮ, BẾ MỘT CÔ GÁI BÍ ẨN ĐI!”
Video mờ ảo quay lại cảnh hắn bế cô đi, dáng vẻ bá đạo và chiếm hữu tuyệt đối.
“Cô gái đó là ai???”
“Nhìn dáng vẻ cam chịu kia, chắc chắn là người yêu rồi!”
“Trời ơi, tim tôi tan nát! Nam thần của tôi!”
Hàng ngàn bình luận bắt đầu suy đoán. “Có phải Trương Nhiễm Nhiễm không? Cô ta cũng ở khu đó!”
“Không giống! Tóc dài hơn! Gầy hơn!”
“Hay là… Bùi Yên?” Một bình luận rụt rè xuất hiện.
“Mày điên à? Bùi giáo hoa là của Vệ Diễn! Mới hôm qua còn thấy họ đi ăn với nhau. Không thể nào!”
Tin đồn bị dập tắt, nhưng ngọn lửa tò mò đã được châm lên.
Chiếc xe lao đi trong đêm. Lâm Dịch Phong ném cô vào một phòng học bỏ hoang ở khu dạy học cũ, nơi lạnh lẽo và không một bóng người. Hắn khóa trái cửa.
Hắn quay người lại, ánh mắt không còn chút dịu dàng nào. “Nói đi. Mày đã nói gì với Vệ Diễn?”
Hắn đã đợi. Hắn đợi Vệ Diễn gọi điện chửi rủa hắn, hẹn hắn ra đánh nhau một trận sống mái. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn sẽ thừa nhận mọi thứ, hắn sẽ bồi thường cho Vệ Diễn mọi thứ—cổ phần công ty, tiền bạc, dự án—mọi thứ, trừ Bùi Yên.
Nhưng Vệ Diễn không làm gì cả.
“Tôi vừa nhận được tin,” hắn tiến lại gần Bùi Yên đang co rúm ở góc phòng, “Nó từ chức rồi. Sáng nay, nó bay đi Châu Âu. Nó thậm chí còn không thèm đánh tao một cái.”
Hắn túm cằm cô. “Mày đã nói gì?”
Hắn không hiểu. Tại sao con mồi lại bỏ chạy thay vì chiến đấu? Sự hèn nhát của Vệ Diễn khiến hắn cảm thấy chiến thắng này thật rẻ mạt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận