Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vòng Vây Của Sự Nhục Nhã
Cả diễn đàn đại học A như một thùng thuốc nổ bị châm ngòi.
“ĐỊT MẸ! Ghê tởm vãi!”
“Tao đã nghi ngờ con này từ lâu rồi! Nhìn cái mặt lúc nào cũng ra vẻ thanh cao, ai ngờ lại mạt hạng thế!”
Những bình luận bênh vực yếu ớt cho Bùi Yên lúc đầu lập tức bị vùi dập: “Mày bị nó cho bú cặc hay sao mà bênh nó?”
Ngay lập tức, những “nhân chứng” bắt đầu xuất hiện.
“Tao thề! Tao chính là thằng đã thấy cái xe Maybach đó! Hôm đó nó đỗ ở cổng Đông, tao đi qua còn nghe thấy tiếng ‘nhún’ bên trong! Xe rung lắc như động đất! Hóa ra là đang ‘chịch’ nhau!”
“Tao học cùng lớp Vệ Diễn, tội nghiệp thằng đó! Bị cắm cho cái sừng to như con voi!”
“Con đĩ! Mày không sợ bị bệnh lây qua đường tình dục à mà đụ lắm thằng thế?”
Sự phẫn nộ lớn nhất đến từ đám fan nữ của Lâm Dịch Phong. Bọn họ không thể chấp nhận được thần tượng của mình lại bị một con đĩ lừa dối.
“Nam thần của tao! Anh ấy bị nó lừa rồi!”
“Con khốn Bùi Yên! Mày dùng cái lồn của mày để dụ dỗ anh ấy đúng không?”
“Đuổi nó ra khỏi trường! Loại phò này không xứng đáng học ở đại học A!”
Tô Điệp Y nằm trên giường, đắp chăn, đọc từng bình luận. Nụ cười trên môi cô ta ngày càng rạng rỡ. Đúng rồi. Chửi chết nó đi. Cô ta thì thầm. Để xem mày còn mặt mũi nào đi Paris. Để xem Lâm Dịch Phong về, thấy con đĩ của mình bị cả thế giới phỉ nhổ, anh ta còn muốn mày nữa không.

Bùi Yên không hề hay biết.
Sáng hôm sau, cô đến lớp học môn “Nghệ thuật Giám định”. Vì chuyện của Lâm Dịch Phong, cô đã nghỉ quá nhiều.
Cô bước đi trên sân trường, và lập tức cảm nhận được sự khác biệt.
Không còn là những ánh mắt tò mò hay ghen tị.
Đó là những ánh mắt ghê tởm.
Mọi người nhìn cô, rồi lập tức quay đi, như thể nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu. Những tiếng xì xầm vang lên sau lưng cô, không còn che giấu.
“Là nó kìa…”
“Tránh xa ra, coi chừng lây bệnh.”
“Mặt dày thật, vẫn còn dám vác mặt đến trường.”
Bùi Yên cứng người, bước chân cô chậm lại. Chuyện… chuyện gì đang xảy ra?
Cô bước vào giảng đường 302.
Như một hiệu lệnh, cả phòng học hơn một trăm người đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Những ánh mắt lạnh lùng, khinh bỉ, và đầy thù địch.
Bùi Yên hoảng sợ. Ký ức về những lời đồn đại năm cấp ba ập về.
Cô cúi gằm mặt, đi nhanh về phía dãy ghế trống cuối lớp.
“Xin lỗi, chỗ này có người ngồi rồi.” Một cô gái mà cô từng làm bài tập nhóm chung, lạnh lùng nói, vứt chiếc cặp lên ghế.
Bùi Yên cắn môi, di chuyển sang hàng ghế khác.
“Chỗ này cũng có người.”
“Đi chỗ khác đi, tôi không muốn ngồi gần thứ bẩn thỉu.”
Những lời nói như dao găm thẳng vào tai cô.
Đúng lúc đó, giáo sư bước vào. “Nữ sinh kia, em làm gì mà còn đứng đó? Mau tìm chỗ ngồi đi!”
Cô chỉ vào một chỗ trống duy nhất ở hàng ghế giữa.
Bùi Yên không còn cách nào khác, cô lùi lại, ngồi xuống chỗ đó.
Và rồi, điều tàn nhẫn nhất đã xảy ra.
Những sinh viên ngồi xung quanh cô—bên trái, bên phải, hàng trên, hàng dưới—đồng loạt đứng dậy]
Xoạt… Xoạt…
Tiếng ghế ma sát với sàn nhà vang lên chói tai. Bọn họ cầm cặp, sách vở, dứt khoát chuyển đi chỗ khác.
Chỉ trong vài giây, xung quanh Bùi Yên, trong bán kính 5 mét, không còn một ai.
Cô ngồi đó, một mình, trơ trọi giữa giảng đường. Bị cô lập. Bị phán xét. Bị đóng đinh giữa hàng trăm ánh mắt như một tội đồ.
Giáo sư bắt đầu giảng bài, nhưng Bùi Yên không nghe thấy gì nữa. Dạ dày cô cuộn lên vì nhục nhã. Cô chỉ muốn nôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận