Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Ngục Trần Gian
Nếu như tin đồn trên Tieba là một mồi lửa, thì sự im lặng của Bùi Yên chính là cơn gió độc, khiến ngọn lửa đó bùng lên thiêu rụi toàn bộ danh dự của cô.
Chỉ qua một đêm, Bùi Yên từ “giáo hoa” thanh thuần thoát tục, biểu tượng của học viện nghệ thuật, trở thành “kỹ nữ trà xanh” bại hoại đạo đức, là vết nhơ lớn nhất của Đại học A.
Sáng thứ Hai, Bùi Yên vẫn đi học như thường lệ.
Nhưng thế giới đã hoàn toàn thay đổi.
Cô bước đi trên con đường rợp bóng cây quen thuộc, nhưng không còn là sự ngưỡng mộ hay ghen tị, thay vào đó là hàng trăm ánh mắt như kim châm đâm nát cô [source 1132]. Những tiếng xì xào không thèm che giấu, những cái chỉ trỏ đầy ác ý.
“Nhìn kìa, nó vẫn dám vác mặt đến trường.” “Trời, da mặt dày thật. Phải tao chắc tự tử chết cho xong.” “Trông thanh cao thế mà… tởm thật.”
Cô bước vào phòng học.
Tiếng ồn ào lập tức im bặt. Hơn một trăm con người đồng loạt quay lại nhìn cô. Rồi, như một phản ứng dây chuyền, những người ngồi gần dãy bàn cô định ngồi vội vàng đứng dậy, xách cặp di chuyển sang chỗ khác, như thể cô là một mầm bệnh truyền nhiễm.
Cô tìm một chỗ trống khác. Nữ sinh ngồi bên cạnh lập tức cau có, đứng lên, ném cho cô một cái nhìn ghê tởm: “Ở đây có người rồi!” [source 1129].
Cô lại đi tiếp. Chỗ nào cũng “có người”.
Cả phòng học rộng lớn, duy nhất chỉ còn một dãy bàn cuối cùng, nơi mà bình thường không ai muốn ngồi, trở thành khu vực cách ly dành riêng cho cô.
Đến khi giáo sư bước vào, ông cũng sững sờ khi thấy cảnh tượng kỳ lạ này. Ông nghiêm khắc nhìn Bùi Yên: “Em kia, sao còn đứng đó? Mau về chỗ ngồi đi!” [source 1131]
Cô không nói gì, lẳng lặng đi về phía dãy bàn trống duy nhất. Những người ngồi gần đó, dù bị thầy la, cũng cố gắng nhích ghế của mình ra xa hơn một chút, tạo thành một vòng tròn trống rỗng xung quanh cô [source 1132].
Suốt buổi học, cô không thể nghe lọt bất cứ chữ nào. Cô chỉ cảm thấy hàng trăm ánh mắt sau lưng đang thiêu đốt da thịt mình. Cô cố gắng giữ lưng thẳng, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả áo.
Cô đã trải qua chuyện này một lần [source 1146]. Cô tự nhủ mình quen rồi. Nhưng không, sự sỉ nhục công khai này còn tàn nhẫn hơn gấp vạn lần.
Tin đồn ngày càng lan rộng, vượt ra khỏi cổng trường. Hội đồng nhà trường, dưới áp lực của dư luận và vô số email yêu cầu “giữ gìn kỷ luật học đường”, buộc phải vào cuộc.
Giáo vụ gọi cô lên văn phòng [source 1143].
Mấy vị thầy cô từng khen ngợi cô có thiên phú, từng tự hào về cô, giờ đây ngồi đối diện, ánh mắt chỉ còn lại sự thất vọng và nghiêm khắc.
“Bùi Yên, nhà trường cần một lời giải thích,” một vị giáo sư già lên tiếng. “Những hình ảnh và video trên mạng… có thật không?”
Bùi Yên nhìn họ. Cô nhìn thấy đáp án trong mắt họ rồi. Họ không cần chân tướng, họ cần cô cúi đầu nhận tội để dập tắt dư luận [source 1144].
Nếu cô nói mình bị ép? Bị Lâm Dịch Phong cưỡng bức? Ai tin? [source 1145] Họ sẽ chỉ nói cô dụ dỗ không thành, quay lại cắn ngược. Họ sẽ nói, “Lâm tổng tài giỏi như vậy, cần gì phải dùng thủ đoạn đó với em?” [source 1145]
Sự mệt mỏi và chán ghét dâng lên. Cô đã quá mệt mỏi để giải thích, quá mệt mỏi để chiến đấu với một thế giới đã định tội cho mình.
Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói bình thản đến đáng sợ: “Em không có gì để giải thích. Em chấp nhận mọi quyết định xử phạt của nhà trường.” [source 1146]
Câu trả lời này, trong tai họ, chính là một lời thú tội.
Chiều hôm đó, một thông báo chính thức được dán lên bảng tin toàn trường:
“Sinh viên Bùi Yên, khoa Nghệ thuật, khóa 2018, có hành vi quan hệ cá nhân hỗn loạn, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và kỷ luật của nhà trường. Nay quyết định: Hủy bỏ tư cách tham gia chương trình trao đổi sinh viên tại Paris. Kỷ luật cảnh cáo toàn trường.” [source 1147]
Giấc mơ Paris, lối thoát duy nhất của cô, đã chính thức bị dập tắt.
Cô trở thành một bóng ma đúng nghĩa.
Cô không đến nhà ăn nữa, chỉ nhốt mình trong ký túc xá, sống bằng mì ăn liền [source 1149]. Cô không còn đến hồ Kính Hồ để vẽ, nơi từng là chốn bình yên duy nhất của cô [source 1149]. Cô tắt điện thoại, bởi vì mỗi khi mở lên, là hàng trăm tin nhắn nặc danh chửi rủa, nguyền rủa cô đi chết [source 1148].
Hai người bạn cùng phòng, Từ Uyển và Chu Viện, cố gắng bảo vệ cô. Bọn họ chửi nhau với bất cứ ai dám nói xấu Bùi Yên trước mặt họ, nhưng họ không thể chống lại cả thế giới.
Bùi Yên không còn nói chuyện, không còn cười. Cô chỉ ngồi yên một chỗ, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng ác mộng thì không buông tha cô. Mỗi đêm, cô đều mơ thấy mình trần trụi, bị hàng ngàn ngón tay chỉ trỏ, bị những tiếng cười ghê tởm vây quanh. Cô mơ thấy La Kiệt, mơ thấy Lâm Dịch Phong, mơ thấy Thẩm Duyên… những gương mặt đàn ông vặn vẹo, ép cô vào góc tường…
Cô bừng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, co rúm lại trong bóng tối, nức nở không thành tiếng [source 1150]. Cô thật sự… không còn sức lực để bò ra khỏi cái hố này nữa rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận