Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Thịnh Nộ Của Đế Vương
Nửa vòng trái đất, tại New York.
Trong căn penhouse xa hoa bậc nhất Manhattan, Lâm Dịch Phong đứng trước cửa kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. Hắn đã ở đây một tuần, nhưng tâm trí vẫn bay về thành phố bên kia.
Hắn đã cố gắng không gọi cho cô. Hắn tự nhủ phải cho cô không gian . Hắn đã làm cô sợ hãi. Hắn biết sự ngang ngược của mình đã đẩy cô ra xa.
Nhưng sự nhớ nhung thì không thể khống chế.
Hắn mở điện thoại, lướt đến bức ảnh duy nhất hắn có. Bức ảnh hắn chụp trộm lúc cô ngủ say trong chung cư của hắn. Gương mặt thanh tú, hàng mi cong vút, đôi môi hơi hé mở, vừa ngây thơ vừa quyến rũ . Hắn đã tự thẩm du vô số lần khi nhìn bức ảnh này.
Hắn thở dài, đáy lòng là một mớ hỗn độn giữa ham muốn chiếm hữu và một tia áy náy mơ hồ. “Yên Yên… em đang làm gì?”
Đúng lúc đó, điện thoại của Tống Từ reo lên.
Tống Từ đang ở một câu lạc bộ đêm, tay ôm eo một em mẫu Tây nóng bỏng, lười biếng bắt máy: “Gì đấy đại ca? Đang ở New York mà cũng không yên à?”
“Mày lên ngay diễn đàn trường Đại học A đi,” giọng Tống Từ nghiêm trọng lạ thường. “Tao vừa lướt thấy… Mẹ nó, tao không biết có phải không, nhưng chiếc Maybach trong ảnh… hình như là xe của mày!”
Lâm Dịch Phong nhíu mày. Hắn mở laptop, gõ địa chỉ diễn đàn.
Và hắn thấy nó.
Dòng tiêu đề đập vào mắt hắn. Những tấm ảnh. Những đoạn video. Và hàng ngàn, hàng vạn bình luận.
“Kỹ nữ.” “Gái bao.” “Rẻ tiền.” “Đi chết đi.”
Căn phòng vốn ấm áp bỗng chốc lạnh như hầm băng.
Thư ký Trương, người vừa mang tài liệu vào, kinh hãi nhìn Lâm Dịch Phong. Gương mặt vốn lạnh lùng của hắn giờ trắng bệch, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu một cách đáng sợ. Chiếc laptop đắt tiền trong tay hắn đang kêu “rắc rắc” vì bị bóp quá mạnh.
Hắn đọc từng bình luận, từng từ một . Sự phẫn nộ dâng lên không phải vì bí mật của hắn bị lộ, mà vì những từ ngữ bẩn thỉu đó đang nhắm vào cô.
“Bọn chúng… dám…” Hắn nghiến răng.
Sự áy náy lúc nãy biến mất, thay vào đó là cơn cuồng nộ hủy thiên diệt địa. Là hắn! Là hắn đã không bảo vệ tốt cho cô! Là hắn đã để cô một mình đối mặt với những thứ này!
“Lâm tổng?” Thư ký Trương run rẩy.
“Đặt vé máy bay,” giọng hắn lạnh như băng, “Chuyến sớm nhất về nước. Ngay lập tức!”
Hắn không đợi thư ký trả lời, lập tức rút điện thoại gọi đường dây riêng.
“Alo, thư ký Trương, nghe đây,” hắn đi đi lại lại, giống như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng. “Việc thứ nhất, liên hệ ngay lập tức với hiệu trưởng Đại học A. Hủy bỏ ngay lập tức quyết định xử phạt Bùi Yên!”
“Việc thứ hai, dùng mọi thủ đoạn kỹ thuật, xóa sạch bài đăng gốc và tất cả các bản sao trên mọi nền tảng! Tôi muốn nó biến mất!”
“Việc thứ ba,” hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, giọng nói tàn nhẫn, “Lấy danh sách IP của tất cả những tài khoản đã bình luận ác ý. Từng đứa một. Tìm ra thông tin thật của chúng. Chuẩn bị thư luật sư kiện tội phỉ báng và làm nhục người khác!”
“Và cuối cùng… điều tra cho tôi, kẻ nào đã đăng bài này. Lật tung cả cái thành phố này lên cũng phải tìm ra nó!”
Thư ký Trương ở đầu dây bên kia chỉ kịp “Vâng” một tiếng.
Sau khi cúp máy, Lâm Dịch Phong đứng lặng hồi lâu. Hắn mở lại diễn đàn trường. Ngón tay thon dài của hắn lướt trên bàn phím.
Hắn đăng nhập vào tài khoản đã bỏ xó từ lâu của mình. Một tài khoản được chính chủ xác nhận: Lâm Dịch Phong – Khoa Máy tính K2016.
Hắn viết, ngắn gọn, nhưng mỗi từ đều như búa tạ:
“Tất cả người đàn ông bị che mặt trong các video và ảnh chụp đó, đều là tôi.”
“Bùi Yên là bạn gái tôi. Chúng tôi yêu nhau không liên quan đến mấy người.”
“Phàm là kẻ nào đã bình luận ác ý, bôi nhọ danh dự của cô ấy. Chờ nhận thiệp mời của luật sư đi!”
Bài đăng vừa xuất hiện, cả diễn đàn như nổ tung.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Và rồi, là sự hoảng loạn.
“Trời ơi! Lâm… Lâm thần?” “Là thật kìa! Tài khoản chính chủ!” “Chết mẹ rồi! Tao vừa chửi hăng quá!” “Xóa! Xóa mau! Aaaa không xóa được bình luận!!!” “Bạn gái á? Không phải Vệ Diễn sao? Ối… tình tay ba à?” “Tay ba cái gì, mày không thấy Lâm tổng nói sao? Mày muốn bị kiện à?”
Trong vòng mười phút, hàng ngàn bình luận chửi bới biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và im lặng. Cơn bão tạm thời bị dập tắt bằng một cơn bão khác, mạnh mẽ và tàn bạo hơn gấp bội.
Trên chuyến bay tư nhân xuyên đại dương, Lâm Dịch Phong nhắm mắt, nhưng không thể ngủ. Trong đầu hắn chỉ có hình ảnh cô, yếu ớt, cô độc, chịu đựng sự chỉ trích của cả thế giới.
“Yên Yên… chờ anh. Anh về với em đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận