Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sóng Ngầm Dưới Tháp Ngà
Cơn thịnh nộ của Lâm Dịch Phong không chỉ dừng lại ở phòng điêu khắc. Nó giống như một trận sóng thần, quét qua Đại học A, để lại một sự im lặng chết chóc và nỗi kinh hoàng không thể gọi tên.
La Kiệt không chỉ bị phế. Hắn biến mất.
Tin đồn bắt đầu lan ra như dịch hạch.
“Nghe nói gì chưa? Thằng La Kiệt chết rồi!” “Chết á? Thật không? Tao nghe bảo vệ nói tối đó xe cứu thương đến, máu me đầy phòng, nhưng trường học niêm phong hết tin tức rồi!” “Chết là đáng đời. Nhưng tao nghe nói kinh khủng hơn. Bố mẹ nó… cũng biến mất luôn.” “Trời! Nhà nó không phải mở chuỗi phòng tập gym lớn lắm sao?” “Đóng cửa hết rồi! Sáng nay tao đi qua thấy bị niêm phong, nói là trốn thuế hay rửa tiền gì đó… Thật đáng sợ. Rốt cuộc là đã đắc tội với ai vậy?”
Những sinh viên từng tham gia vào cuộc “tẩy chay” Bùi Yên bắt đầu cảm thấy lạnh gáy.
Và rồi, cơn bão ập đến với chúng.
Không phải là bị đánh đập. Sự trả thù của Lâm Dịch Phong tinh vi và tàn nhẫn hơn thế.
“Mày ơi! Bố tao… bố tao bị tập đoàn Trung Thịnh sa thải rồi!” “Cái gì? Bố tao cũng vậy! Lý do là ‘tinh giảm biên chế’. Rõ ràng vô lý!” “Trung Thịnh… Mẹ nó, chẳng lẽ… là Lâm Dịch Phong?”
Một sự thật khủng khiếp được phơi bày. Gần 80% phụ huynh của những kẻ đã bình luận ác ý nhất, những kẻ đã dẫn đầu cuộc cô lập Bùi Yên, đều đang làm việc trong các công ty con, hoặc các đối tác làm ăn trực tiếp với Trung Thịnh.
Và giờ đây, tất cả bọn họ, không một ngoại lệ, đều nhận được quyết định sa thải.
Cả trường náo loạn. Những kẻ hôm trước còn vênh váo chỉ trích Bùi Yên, hôm nay mặt xám như tro, nhận điện thoại của gia đình trong nước mắt. Họ nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào khi đụng vào người phụ nữ của một con rồng.
“Hu hu, đều tại mày! Mày xui tao bình luận!” “Mày nói tao á? Không phải chính mày chửi hăng nhất sao?” “Câm mồm hết đi! Giờ sao đây? Bố tao nói cả đời này không công ty nào dám nhận ông ấy nữa rồi…”
Sự hối hận muộn màng. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy tháp ngà. Không ai dám nhắc đến ba chữ “Bùi Yên” nữa.
Trong khi đó, ở một góc khác, Tô Điệp Y đang cảm thấy cơn ớn lạnh thực sự.
Cô ta đã ở trong ký túc xá, chứng kiến sự hoảng loạn của Từ Uyển và Chu Viện khi Bùi Yên không về đêm đó. Cô ta đã hả hê khi thấy thông báo kỷ luật. Và cô ta đã sững sờ khi thấy bài đăng của Lâm Dịch Phong.
Nhưng tất cả những điều đó không đáng sợ bằng tin tức về La Kiệt.
“Chết… chết rồi sao?” Tô Điệp Y run rẩy trong phòng vệ sinh ký túc xá.
Cô ta thông minh hơn đám sinh viên kia. Cô ta biết Lâm Dịch Phong đang làm gì. Hắn không chỉ dập tắt tin đồn. Hắn đang dọn dẹp. Hắn đang nhổ cỏ tận gốc.
Hắn đang điều tra.
Nếu hắn điều tra… nếu hắn tìm ra kẻ đứng sau bài đăng gốc…
Nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy tim Tô Điệp Y. Kế hoạch của cô ta rất hoàn hảo, dùng IP nước ngoài, thông qua nhiều lớp trung gian. Nhưng đối thủ là Lâm Dịch Phong, một thiên tài máy tính.
Cô ta không thể ngồi chờ chết.
Cô ta run rẩy bấm một dãy số.
“Alo, chú hai…” Giọng cô ta lạc đi. “Cứu con… Chú phải cứu con!”
Đầu dây bên kia, Tô Khải Nguy cũng đang đau đầu. Ông ta đã cảm nhận được áp lực. Mấy dự án gần đây của ông ta đột nhiên bị ngân hàng siết chặt. Đối tác quay lưng. Rõ ràng có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt ông ta.
“Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy?” Ông ta cố giữ bình tĩnh.
“Là con… Bùi Yên… là con làm. Con không ngờ Lâm Dịch Phong lại… Hắn phế cả La Kiệt rồi! Hắn đang tìm con, chú ơi, hắn sắp tìm ra con rồi!”
Tô Khải Nguy hít một hơi lạnh. Con cháu nhà họ Tô mà lại ngu xuẩn đến mức này.
“Nín ngay!” Ông ta gắt lên. “Nghe đây, càng lúc này càng phải bình tĩnh! Mọi dấu vết con đã xóa sạch rồi, phải không? Hắn không có bằng chứng. Con cứ đi thực tập bình thường, tỏ ra không biết gì hết. Để mọi thứ chìm xuống. Con mà hoảng, chính là tự lạy ông tôi ở bụi này đấy!”
Tô Điệp Y cúp máy, tay chân vẫn bủn rủn. Bình tĩnh sao? Làm sao cô ta bình tĩnh được?
Cô ta biết, con thú kia đã đánh hơi thấy mùi. Và nó sẽ không dừng lại cho đến khi xé xác con mồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận