Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Búp Bê Vỡ
Căn hộ penhouse của Lâm Dịch Phong đã biến thành một nhà tù bằng vàng. Nơi đây từng là địa điểm diễn ra tội ác đầu tiên của hắn, và giờ nó trở thành nơi hắn cố gắng chuộc tội.
Bùi Yên đã ở đây một tuần, kể từ khi xuất viện.
Cô không nói. Không cười. Không khóc.
Cô như một con búp bê sứ tuyệt đẹp bị vỡ, đã được dán lại một cách vụng về, nhưng những vết nứt thì vĩnh viễn không thể lành.
Lâm Dịch Phong tự tay chăm sóc cô. Hắn đã đuổi hết người giúp việc.
Hắn nấu cháo. Lần đầu tiên trong đời hắn nấu ăn. Cháo khê. Hắn đổ đi, nấu lại.
Hắn đút cho cô ăn. Cô mở miệng, nhai, và nuốt. Một cách máy móc.
Hắn bế cô đi tắm. Hắn cởi quần áo cô ra, làn da trắng nõn chi chít những vết bầm tím mà hắn đã gây ra trong đêm điên cuồng ở Bột Hải, và cả những vết sẹo mới mà La Kiệt để lại. Hắn kỳ cọ cơ thể cô, run rẩy, cố gắng không nhìn vào những nơi không nên nhìn. Nhưng cô chỉ đứng yên, mặc cho hắn đụng chạm, đôi mắt nhìn xuyên qua hắn, vào một khoảng không vô định.
Ban đêm, hắn không dám ngủ.
Hắn sợ. Hắn sợ nếu hắn nhắm mắt, cô sẽ biến mất. Hắn sợ cô lại ra ban công.
Hắn nằm bên cạnh cô trên chiếc giường lớn, không dám đụng vào cô. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát cô trong bóng tối. Lắng nghe hơi thở đều đều của cô.
Nhưng cô cũng không ngủ. Cô chỉ mở mắt, nhìn trần nhà suốt đêm.
Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất cứ lời nguyền rủa nào. Nó như một lưỡi dao cùn, cứa vào tim hắn từng chút một.
“Yên Yên…” Hắn thử gọi.
Cô không phản ứng.
“Em… mắng anh đi…” Hắn thì thào. “Đánh anh cũng được… Xin em, đừng im lặng như vậy…”
Cô vẫn không phản ứng.
Đúng lúc này, điện thoại hắn rung lên. Là mẹ hắn. Hắn vội vàng ra phòng khách nghe máy, sợ tiếng chuông làm kinh động cô.
“Dịch Phong à, cuối tuần này về nhà ăn cơm nhé.” Giọng mẹ Lâm đầy vui vẻ. “À, nếu tiện thì… dẫn cô gái của con về ra mắt luôn đi? Mẹ nghe nói con vì con bé mà làm ầm ĩ cả trường học lên?”
Lâm Dịch Phong cười cay đắng. “Cô gái của con.”
Hắn nhìn vào phòng ngủ, nơi cô gái của hắn đang ngồi bất động như một bức tượng.
“Cô ấy… không được khỏe, mẹ ạ.” Hắn nói, giọng mệt mỏi. “Để sau đi.”
Hắn cúp máy, cảm giác kiệt quệ ập đến. Hắn ngồi phịch xuống sô pha. Hắn nhớ lại giấc mơ kỳ lạ kia. Giấc mơ về một thế giới khác, nơi cô cũng tên Bùi Yên, cũng bị hắn cưỡng đoạt, nhưng cuối cùng… cô đã cười với hắn. Cô đã có thai với hắn.
Tại sao giấc mơ đó lại ngọt ngào, còn hiện thực lại tàn nhẫn đến vậy?
Hắn gục đầu vào lòng bàn tay.
Đêm đó, sự mệt mỏi cuối cùng cũng đánh gục hắn. Hắn thiếp đi trên chiếc ghế sô pha bên cạnh giường cô.
Và ác mộng ập đến.
Hắn mơ thấy La Kiệt. Hắn mơ thấy gã đàn ông bẩn thỉu đó đang xé rách quần áo cô. Hắn mơ thấy cô gào khóc…
“Không!!!”
Hắn choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa. Tim hắn đập như muốn vỡ lồng ngực.
Hắn quay cuồng nhìn sang giường.
Trống rỗng.
Chiếc chăn bị hất ra, nhưng người đâu rồi?
“Yên Yên?”
Cơn hoảng loạn tột độ bóp nghẹt lấy hắn. Hắn lao ra khỏi phòng ngủ. “Yên Yên! Em ở đâu?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận