Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đứng Bên Vực Thẳm
Căn hộ chìm trong bóng tối. Sự im lặng đáng sợ như một con quái vật nuốt chửng mọi âm thanh.
“Yên Yên!” Lâm Dịch Phong gào lên, giọng hắn lạc đi vì sợ hãi.
Hắn bật tung đèn phòng khách. Không có ai. Phòng bếp. Không có ai. Phòng tắm. Cũng không có ai!
Hắn lao đi như một kẻ điên, lật tung mọi ngóc ngách.
Tim hắn như ngừng đập. Cửa… cửa ban công!
Hắn run rẩy lao về phía cửa kính thông ra ban công. Cánh cửa không khóa. Nó đang mở hờ.
Hắn đẩy cửa.
Gió đêm tháng Mười Một rít lên như tiếng quỷ khóc. Lạnh thấu xương.
Và hắn thấy cô.
Bùi Yên đang đứng đó, ngay sát mép lan can. Cách vực sâu đen thẳm chỉ một bước chân.
Cô mặc độc chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng, mái tóc đen dài bị gió thổi bay tán loạn che khuất cả gương mặt. Thân hình mỏng manh của cô run rẩy trong gió lạnh, nhưng cô dường như không cảm nhận được. Cô chỉ đứng đó, nhìn xuống khoảng không vô định bên dưới.
Một giây. Chỉ một giây nữa thôi. Một cơn gió mạnh hơn. Một cái chao đảo.
Cô sẽ tan biến vĩnh viễn.
“KHÔNG!!!”
Lâm Dịch Phong không còn biết mình đang hét gì nữa. Hắn lao tới, bằng một tốc độ mà hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể. Hắn không dám tóm mạnh, sợ lực của mình sẽ đẩy cô ngã. Hắn chỉ có thể vồ tới, dùng cả thân mình ôm trọn lấy cô, kéo cô ngã ngược lại, đập mạnh lưng xuống sàn ban công lạnh lẽo.
“Hộc… hộc…” Hắn thở dốc, ôm ghì lấy cô, trái tim như muốn nổ tung. Hắn vẫn chưa hoàn hồn.
Hắn cúi xuống nhìn cô.
Cô vẫn im lặng. Bị hắn ôm chặt đến nghẹt thở, bị ngã đau, nhưng cô không một tiếng rên rỉ. Hơi thở cô phả ra lạnh như băng. Đôi mắt cô, vẫn trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua hắn.
Sự sợ hãi tột độ của hắn va phải bức tường băng giá của cô.
Hắn nhận ra. Cô không còn sợ chết.
Khi một người không còn sợ chết, nghĩa là không còn gì trên đời này có thể níu giữ họ nữa.
Kể cả hắn. Kể cả sự uy hiếp của hắn.
Hắn run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, Lâm Dịch Phong cảm thấy mình bất lực. Hắn có thể hủy diệt cả thế giới, nhưng hắn không thể thắp lại ánh sáng trong đôi mắt này.
Hắn nhớ lại cô gái trong giấc mơ. Cô gái đó cũng bị hắn làm tổn thương, nhưng cô ấy vẫn còn sức sống, vẫn còn cãi vã, vẫn còn… yêu hắn.
Nhưng cô gái này…
Hắn nhìn xuống Bùi Yên trong vòng tay mình, làn da trắng bệch, đôi môi khô nứt không còn huyết sắc.
Hắn đã làm gì thế này?
Hắn không phải là đang yêu. Hắn là đang giết người.
Sự chiếm hữu của hắn, sự cuồng bạo của hắn, sự ích kỷ của hắn… đã bóp chết linh hồn cô. Hắn không phải là cứu cô khỏi La Kiệt. Hắn chính là một La Kiệt khác, một La Kiệt tàn nhẫn hơn, dai dẳng hơn, và hủy diệt hơn.
Hắn ôm cô, nhưng thứ hắn cảm nhận được không phải là hơi ấm, mà là một cái xác không hồn.
“Anh sai rồi…” Hắn thì thào, nước mắt nóng hổi bắt đầu rơi. “Yên Yên… anh sai rồi… Làm ơn… đừng bỏ anh…”
Nhưng cô không nghe thấy. Cô đã đi rồi. Linh hồn cô đã bay ra khỏi ban công này, bay đến một nơi mà hắn vĩnh viễn không thể chạm tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận