Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Tự Do
Đêm đó, Lâm Dịch Phong không ngủ. Hắn ôm cô, truyền hơi ấm của mình cho cơ thể lạnh như băng của cô. Hắn đã khóa chặt tất cả cửa sổ và cửa ban công. Hắn biết, nếu hắn còn tiếp tục giam cầm cô, hắn sẽ mất cô vĩnh viễn.
Sáng hôm sau, hắn vẫn tự tay nấu cháo.
Nhưng cô không ăn.
Hắn đút thìa cháo đến bên miệng cô. Cô ngậm miệng lại.
Hắn kiên nhẫn. “Yên Yên, ăn một chút đi.”
Cô quay mặt đi.
Đây là sự phản kháng đầu tiên của cô sau nhiều ngày. Không phải là gào thét. Chỉ là một cái quay mặt đi đầy mệt mỏi.
Nhưng đối với Lâm Dịch Phong, nó còn hơn cả một cái tát.
Hắn tìm thấy cô ngồi co ro trong góc phòng khách, ôm lấy đầu gối, cuộn tròn lại như một con thú nhỏ bị thương.
Hắn chậm rãi bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cô. Lần này, hắn không dám chạm vào cô.
“Yên Yên,” giọng hắn khàn đặc, “Em muốn gì?”
Cô im lặng.
“Em muốn anh chết sao?” Hắn hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.
Cô vẫn im lặng.
“Em… đánh anh đi,” hắn nắm lấy tay cô, đặt lên mặt mình. “Mắng anh cũng được. Làm ơn… đừng như vậy nữa…”
Bàn tay cô lạnh ngắt, không một chút sức lực.
Ngay khi hắn chạm vào, cô rụt mạnh tay lại, cả người co rúm, run rẩy.
Sự ghê tởm.
Đó là phản ứng duy nhất của cô. Sự ghê tởm thuần túy.
Lâm Dịch Phong nhìn bàn tay bị hất ra của mình. Hắn hiểu rồi.
Hắn đã thua. Sự tồn tại của hắn, hơi thở của hắn, sự đụng chạm của hắn… đều là sự tra tấn đối với cô.
Hắn đã hủy diệt cô. Hắn đã lấy đi tất cả của cô: danh dự, tương lai, và cả ý chí sống.
Một nỗi đau xé nát lồng ngực hắn. Hắn yêu cô đến điên dại, nhưng tình yêu của hắn lại là một liều thuốc độc.
Hắn nhắm mắt lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn đau như muốn bóp nát tim mình.
Khi hắn mở mắt ra, sự điên cuồng chiếm hữu đã biến mất, chỉ còn lại một nỗi bi thương vô tận.
Hắn lùi lại một bước, giữ khoảng cách với cô.
“Bùi Yên,” hắn gọi tên cô, giọng nói ổn định một cách đáng sợ. “Anh… buông tay.”
Cô không phản ứng.
Hắn nói tiếp, từng từ như rỉ máu: “Em… không phải muốn đi Paris sao?” “Em không phải muốn trở thành họa sĩ sao?”
“Ước mơ của em… em quên rồi sao?”
Cô vẫn bất động.
Hắn biết, cô không còn tin hắn nữa. Hắn là một kẻ lừa đảo.
“Anh trả lại cho em.” Hắn nói, giọng vỡ oà. “Anh trả lại tự do cho em. Em đi Paris đi. Anh sẽ lo mọi thủ tục. Đi… đi khỏi đây. Đi khỏi anh.”
Hắn nói xong, lồng ngực như bị khoét rỗng. Đây là điều duy nhất hắn có thể làm cho cô. Điều cuối cùng.
Cô ngồi im rất lâu.
Rồi, thật chậm, cô ngẩng đầu lên.
Đôi mắt vô hồn của cô lần đầu tiên lóe lên một tia sáng. Một tia sáng yếu ớt, hoài nghi, nhưng là sự sống.
Cô nhìn hắn, đôi môi khô nứt mấp máy:
“…Anh nói… là thật sao?”
Câu hỏi đó, không phải là sự tha thứ. Đó là sự xác nhận cuối cùng của một tử tù, trước khi được ân xá.
Và đối với Lâm Dịch Phong, đó cũng là bản án tử hình cho tình yêu của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận