Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Ấm Cuối Cùng
Trời đổ tuyết.
Trận tuyết đầu mùa của thành phố ập đến bất ngờ, dữ dội và lạnh lẽo, nhưng lại phủ lên vạn vật một vẻ ngoài trắng tinh, thuần khiết đến giả dối.
Bên trong căn hộ áp mái, không khí ấm áp đến ngột ngạt.
Lâm Dịch Phong đã ở trong bếp từ sáng sớm. Hắn không ngủ. Hắn không dám ngủ. Hắn sợ chỉ một cái chớp mắt, lời hứa mong manh đêm qua sẽ tan biến như khói. Hắn nấu cháo. Một món ăn đơn giản, nóng hổi, thứ mà hắn cho rằng có thể níu giữ một chút hơi ấm trần gian. Mùi gạo thơm quyện với thịt gà lan tỏa khắp căn hộ, một mùi hương của “gia đình” mà hắn chưa bao giờ dám mơ tới.
Bùi Yên tỉnh dậy trong mùi hương đó.
Cô mở mắt, có chút ngơ ngác. Đầu óc vẫn còn nặng trĩu sau cơn khóc và sự tuyệt vọng đêm qua. Cô nhìn thấy bóng lưng cao lớn của hắn đang bận rộn bên bếp. Hắn không mặc âu phục, chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro đơn giản, động tác thành thạo đến bất ngờ.
Cảnh tượng này quá đỗi bình yên, quá đỗi phi thực tế. Nó giống như một trò đùa tàn nhẫn khác của số phận.
Cô vô thức ngồi dậy, hai bàn chân trần đặt xuống sàn nhà. Cái lạnh buốt từ đá cẩm thạch lập tức xộc lên, khiến cô rùng mình.
“Tỉnh rồi à?”
Hắn quay lại, gần như ngay lập tức. Giống như hắn luôn dành một phần ý thức để canh chừng cô. Hắn nhìn thấy đôi chân trần của cô, hàng mày kiếm nhíu lại.
Hắn tắt bếp, lau tay, rồi đi về phía tủ giày. Bùi Yên còn chưa hiểu hắn định làm gì, hắn đã quay lại với một đôi tất len dày.
Và rồi, hắn quỳ xuống.
Người đàn ông kiêu ngạo, tàn bạo, kẻ đã đè nát cô dưới thân mình, giờ đây đang quỳ một gối trước mặt cô, giống như một kẻ hầu trung thành. Bùi Yên sững sờ, co chân lại theo phản xạ.
“Đừng nhúc nhích,” giọng hắn khàn khàn.
Hắn nắm lấy cổ chân cô. Bàn tay hắn thô ráp, nóng rẫy, tương phản hoàn toàn với làn da lạnh như băng của cô. Hắn nâng bàn chân nhỏ bé của cô lên, nhẹ nhàng luồn từng ngón tất vào. Động tác của hắn vụng về, nhưng lại cẩn trọng đến cực điểm, như thể đang nâng niu một báu vật bằng thủy tinh mỏng manh.
Cái chạm của hắn không còn là sự chiếm đoạt thô bạo. Nó là một sự phục tùng, một sự dịu dàng muộn màng đến cay đắng. Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên mu bàn chân cô.
Tim Bùi Yên đập lỡ một nhịp. Cô vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt hắn.
“Ăn sáng đi,” hắn nói, giọng đã bình thường trở lại, kéo cô ngồi vào bàn.
Bữa ăn diễn ra trong im lặng. Hắn liên tục gắp thức ăn vào bát cô. Một cái bánh bao, một miếng trứng rán. Cô cúi đầu ăn, máy móc nhai nuốt. Vị ngon của thức ăn không thể lấn át được vị đắng chát trong lòng.
Sắp được tự do rồi.
Ý nghĩ đó khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa hoang mang.
“Hôm nay…” Hắn đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Em… có sắp xếp gì chưa?”
Bùi Yên ngước lên, lắc đầu.
“Vậy… đi cùng anh ra ngoài một chút được không?” Hắn nhìn cô, ánh mắt không còn là mệnh lệnh, mà là một sự thăm dò cẩn trọng.
Thấy cô im lặng, hắn vội vàng bổ sung, giọng nói có chút mất tự nhiên: “Coi như… coi như là quà chia tay cho anh đi.” Hắn nuốt nước bọt, cố gắng tìm một cái cớ hợp lý. “Sinh nhật anh sắp đến rồi… anh có thể tham lam, yêu cầu em dành cho anh một ngày cuối cùng được không?”
Sinh nhật?
Bùi Yên nhíu mày. Cô nhớ láng máng qua lời bạn cùng phòng, sinh nhật hắn phải là vào tháng Một. Bây giờ mới là tháng Mười Một. Hắn đang nói dối.
Nhưng… cô nhìn vào đôi mắt hắn. Đằng sau sự bình tĩnh gượng gạo đó là một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, một sự khẩn cầu không dám nói thành lời.
Hắn sợ.
Kẻ đã hủy diệt cô, giờ đây lại đang sợ hãi cô sẽ từ chối một lời nói dối vụng về.
Thôi thì… cũng chỉ là một ngày.
Bùi Yên chậm rãi gật đầu: “…Được.”
Lồng ngực Lâm Dịch Phong phập phồng. Hắn thở ra một hơi mà hắn không biết mình đã nín lại từ bao giờ. Hắn mỉm cười, một nụ cười thật sự, nhưng lại bi thương hơn cả khóc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận