Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Đắng Của Đêm Cuối
Đêm nay không có sự thô bạo. Chỉ có một nỗi bi thương đặc quánh và nhục dục điên cuồng hòa quyện vào nhau.
Lâm Dịch Phong hôn cô, một nụ hôn chậm rãi, sâu thẳm. Hắn không vội vã, hắn như đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết trong khoang miệng cô. Hắn liếm mút cái lưỡi rụt rè của cô, day nhẹ nó, mút vào, như nếm một loại rượu quý cuối cùng.
Tay hắn trượt xuống, không phải là cái bóp nát bạo ngược, mà là sự vuốt ve đầy tôn thờ. Hắn lướt qua xương quai xanh, dừng lại ở bộ ngực mềm mại.
Hắn cúi đầu.
Miệng hắn ngậm lấy một bên nhũ hoa đã cương cứng. Hắn không cắn, hắn mút. Hắn mút nhẹ nhàng, rồi lại kéo mạnh, đầu lưỡi đảo quanh quầng vú, khiến nó ửng đỏ. Hắn làm tình bằng miệng với ngực cô, tỉ mỉ và thành kính.
Bùi Yên ưỡn người. Tay cô bấu chặt lấy ga giường.
“A…”
Tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng cô. Đó không phải là tiếng rên của khoái cảm. Đó là tiếng rên của một cơ thể bị tra tấn quá lâu, giờ đây lại phản ứng một cách nhạy cảm với bất kỳ kích thích nào.
Sự phản ứng của cô khiến Lâm Dịch Phong càng thêm điên cuồng. Hắn trườn xuống thấp hơn.
Hắn hôn lên bụng cô, lướt qua rốn cô. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vùng lông mu mỏng manh.
Hắn vạch hai chân cô ra.
Hắn nhìn chằm chằm vào cửa mình sưng mọng, ướt át của cô. Nó đang co bóp nhẹ theo từng nhịp thở của cô.
Hắn vùi mặt vào đó.
“Không… đừng…” Bùi Yên hoảng hốt, cố gắng khép chân lại.
Nhưng hắn đã giữ chặt lấy đùi cô. Hắn bắt đầu liếm.
Hắn liếm như một kẻ hành hương. Hắn dùng lưỡi tách hai cánh môi mọng ra, tìm kiếm hạt nhân mẫn cảm bên trong. Hắn liếm lên nó, mút mạnh, rồi lại dùng răng cắn nhẹ.
Cơ thể Bùi Yên giật nảy lên.
“A! Đừng… đừng mà…”
Cô khóc thét lên, nhưng hắn không dừng lại. Hắn dùng lưỡi. Hắn đâm lưỡi vào sâu bên trong cái lồn ướt đẫm của cô, mô phỏng lại hành động giao cấu. Hắn liếm mút, hắn hút lấy dòng dâm thủy đang trào ra không ngừng, nuốt lấy tất cả vị ngọt ngào xen lẫn mặn chát của cô.
Bùi Yên không chịu nổi. Cô sắp nổ tung.
“A… a… a…”
Cô đạt cao trào, cơ thể co giật dữ dội, một dòng chất lỏng nóng hổi phun thẳng vào miệng hắn.
Hắn nuốt hết. Không sót một giọt.
Ngay khi cô còn đang co giật trong cơn cực khoái bị ép buộc, hắn trườn lên. Hắn nắm lấy cặc của mình, thứ đã cương cứng đến tím đen, nhắm thẳng vào cái lồn vừa được hắn liếm láp sạch sẽ.
Hắn đâm vào.
Một cú thúc thẳng vào tận cùng.
“Á!!!!”
Cô hét lên. Sự kết hợp giữa cơn cao trào vừa qua và cú đâm sâu hoắm khiến cô gần như ngất đi.
Hắn không cho cô nghỉ. Hắn bắt đầu thúc.
Nhưng hắn không thúc nhanh. Hắn thúc chậm, sâu, và tàn nhẫn. Hắn kéo ra gần hết, rồi lại đâm vào tận gốc. Mỗi cú thúc, hắn đều nghiền nát tử cung cô.
“Yên Yên…” Hắn gọi tên cô. “Bảo bối của anh…”
Hắn không muốn cô mất đi ý thức. Hắn muốn cô cảm nhận hắn.
“Anh sai rồi… Anh sai rồi…” Hắn thì thầm, nhưng hành động của hắn lại trái ngược. Hắn bắt đầu thúc nhanh hơn.
Bùi Yên chỉ biết khóc, nước mắt hòa lẫn mồ hôi. Cô bị hắn lật qua lật lại, từ tư thế truyền thống, đến tư thế doggy, rồi lại bế xốc cô lên.
Cuối cùng, hắn bắt cô ngồi lên người hắn, mặt đối mặt. Hắn bắt cô tự mình chuyển động.
Cô không còn sức. Hắn nắm lấy eo cô, tự mình nhấc lên, rồi dập xuống.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tiếng da thịt va chạm thô tục vang vọng khắp phòng.
Hắn nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô, hắn ép cô phải nhìn hắn.
Hắn hỏi: “Anh… sẽ bồi thường cho em… Em nói đi, em muốn gì?”
Bùi Yên nhìn hắn, trong cơn mê loạn, cô chỉ lặp lại một câu: “Thả tôi đi… thả tôi đi…”
Trái tim hắn vỡ nát.
Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, ôm ghì lấy cô, và bắn tất cả tinh dịch nóng bỏng vào sâu trong tử cung cô.
Khi cơn co giật cuối cùng qua đi, hắn nằm vật ra, ôm cô trong lòng.
Hắn run rẩy. Hắn biết, đây là lần cuối cùng.
Hắn hôn lên trán cô, thì thầm vào bóng tối, thì thầm với chính linh hồn đã chết của mình:
“Yên Yên… Đừng đi.”
Và trong cơn mê mệt, hắn lại thì thầm một câu mà cô vĩnh viễn không nghe thấy:
“Bùi Yên, anh yêu em!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận