Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Săn Lùng Điên Cuồng
Paris chìm trong mưa. Cơn mưa mùa đông lạnh lẽo, dai dẳng, giống như tâm trạng của Lâm Dịch Phong.
Hắn đã ở đây một tháng.
Một tháng sống trong địa ngục.
Tin tức Bùi Yên “mất tích” được hắn phong tỏa tuyệt đối. Hắn không thể để truyền thông đánh hơi thấy. Nhưng ở thế giới ngầm, hắn đã lật tung cả châu Âu.
Hắn trở về từ Paris ngay trong đêm nhận được tin. Hắn không nói một lời, đi thẳng đến thư phòng của Lâm lão gia.
Lâm lão gia đang ngồi uống trà.
“Ba.” Hắn gọi. Lần đầu tiên, hắn gọi ông là “Ba” thay vì “Ông nội”. “Con cần dùng mạng lưới tình báo của gia đình ở châu Âu.”
Lâm lão gia nhướng mày. “Vì một con đàn bà?”
“Vì người của con.” Giọng hắn không gợn sóng, nhưng ánh mắt hắn như sói.
“Mày dám dùng tài nguyên quốc gia cho việc tư?” Lão gia đập bàn.
“Con dám.”
Lão gia tức giận đến run người. Ông với lấy cây côn sắt (gậy đánh golf) bên cạnh. “Mày quỳ xuống!”
Lâm Dịch Phong, không một chút do dự, quỳ xuống.
VÚT!
Cây gậy sắt quất thẳng vào lưng hắn. Lớp áo vest đắt tiền rách toạc.
“Mày có biết mày đang làm gì không?”
VÚT!
“Vì một đứa con gái mà từ bỏ tiền đồ?”
VÚT!
Lâm Dịch Phong cắn chặt răng, máu rỉ ra từ khóe môi. Lưng hắn bỏng rát, xương cốt như vỡ vụn. Nhưng hắn không hề né tránh, không hề kêu la.
Hắn chỉ quỳ thẳng tắp.
Mẹ Lâm lao vào, khóc lóc van xin. “Ba! Đừng đánh nữa! Ba sẽ đánh chết nó mất!”
Lão gia thở hồng hộc, ném cây gậy đi. “Cút! Cút ngay khỏi mắt tao!”
Lâm Dịch Phong chậm rãi đứng dậy. Lưng hắn ướt đẫm máu. Hắn cúi đầu chào ông, giọng nói vẫn bình tĩnh. “Cảm ơn ba.”
Rồi hắn quay người, lảo đảo bước đi. Hắn không đến bệnh viện. Hắn đi thẳng ra sân bay, lên máy bay tư nhân.
Một tháng ở Paris.
Hắn biến thành một cái bóng. Hắn không ngủ. Hắn chỉ ngồi trong phòng điều khiển, xem đi xem lại đoạn camera an ninh duy nhất quay được cô.
Bùi Yên bước ra khỏi cổng kiểm tra hải quan. Cô kéo vali, nhìn quanh, rồi đi về phía… một góc khuất, nơi camera không thể quay tới.
Và cô biến mất.
Các nhà điều tra giỏi nhất được huy động. Họ kiểm tra mọi khách sạn, mọi chuyến tàu, mọi chuyến bay nội địa. Không có gì. Cô như thể đã bốc hơi khỏi trái đất.
“Lâm tổng,” trưởng nhóm điều tra báo cáo, mặt đầy mồ hôi. “Chúng tôi… không tìm thấy gì. Có khả năng… cô ấy đã bị bắt cóc ngay tại sân bay.”
Lâm Dịch Phong không nói gì. Hắn chỉ lắc đầu.
Bắt cóc? Không. Hắn biết cô.
Cô đang trốn. Cô đang trốn hắn.
Cô đã lên kế hoạch này từ rất lâu rồi. Ngay từ cái đêm hắn nói “buông tay”, cô đã không tin hắn. Cô đã chuẩn bị một con đường thoát thân khác. “Đàn chị” mà hắn sắp xếp, cô không hề liên lạc.
Hắn đã đánh giá thấp cô. Hắn đã đánh giá thấp sự kiên quyết muốn rời xa hắn của cô.
Cái ôm ở sân bay. Lời hứa “sẽ gọi điện”. Nụ cười cuối cùng.
Tất cả… tất cả đều là một vở kịch hoàn hảo.
Một vở kịch để ru ngủ con thú, để cô có thể trốn thoát.
“Hah…” Hắn bật cười, tiếng cười khô khốc. “Ha ha ha…”
Hắn cười, nhưng nước mắt lại trào ra. Hắn vừa tự hào vì sự thông minh của cô, vừa đau đớn tột cùng vì sự tàn nhẫn của cô.
Hắn đấm mạnh vào màn hình. Màn hình vỡ nát, những mảnh kính găm vào tay hắn, máu chảy ròng ròng.
Hắn không thấy đau. Hắn chỉ thấy hối hận.
Hắn hối hận vì đã buông tay. Lẽ ra hắn nên còng cô lại. Lẽ ra hắn nên bẻ gãy cánh của cô ngay từ đầu.
“Tìm!” Hắn gầm lên. “Dù có phải lật tung cả cái châu Âu này lên, cũng phải tìm ra em ấy cho tao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận