Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ác Mộng (Phần 2): Sự Lựa Chọn Của Quỷ Dữ
Cảnh tượng thay đổi.
Bùi Yên lảo đảo, được Chị Lý dìu vào một phòng nghỉ sang trọng.
“Nóng… em nóng quá…” Bùi Yên lẩm bẩm, cố gắng kéo cổ áo. Cơ thể cô ửng hồng. Ly rượu đã phát huy tác dụng.
“Ngoan, nghỉ ở đây một lát sẽ hết nóng ngay,” Chị Lý cười xảo trá, đặt cô xuống sofa, rồi lẳng lặng đi ra, khóa cửa lại.
Lâm Dịch Phong (linh hồn quan sát) cũng ở trong phòng. Hắn lao đến cửa, cố gắng mở nó ra, nhưng tay hắn xuyên qua nắm đấm.
“Yên Yên! Tỉnh lại! Chạy đi!” Hắn gào lên bên tai cô.
Nhưng cô không nghe thấy. Cô chỉ đang khó chịu quằn quại trên sofa, chiếc váy lụa mỏng xô lệch, để lộ cặp đùi trắng nõn.
Cạch.
Cửa lại mở.
Thẩm Duyên bước vào, cởi cúc áo sơ mi.
“Mày cút ra!” Lâm Dịch Phong lao vào hắn, nhưng chỉ xuyên qua như một làn khói. Hắn bất lực. Hắn là một vị thần toàn năng, nhưng giờ đây, hắn bất lực nhìn người phụ nữ của mình sắp bị chà đạp.
“Chị Lý? Thẩm tổng? Sao… sao lại là ngài?” Bùi Yên hoảng hốt, cố gắng lùi lại.
“Là chị Lý bán em cho tôi rồi, cưng à,” Thẩm Duyên cười dâm đãng. “Ngoan ngoãn chiều tôi, nợ nhà em, tôi trả hết.”
Hắn lao tới, đè cô xuống.
“Không! Cứu tôi!” Bùi Yên hét lên.
“Mẹ kiếp! Tao giết mày!” Lâm Dịch Phong gào thét, cố gắng nhặt một cái bình hoa, nhưng không thể. Hắn điên cuồng đấm vào mặt Thẩm Duyên, nhưng vô ích.
Hắn tuyệt vọng. Hắn sắp phải chứng kiến cô bị…
RẦM!
Cửa phòng bị mở tung. Lần này không phải đẩy, mà là bị đạp.
Một người đàn ông đứng ở cửa. Cao lớn, lạnh lùng, mặc bộ âu phục màu bạc, khí thế bức người.
Là hắn.
Là Lâm Dịch Phong.
Một Lâm Dịch Phong khác.
Trong một giây, linh hồn quan sát của hắn như ngừng lại. Hắn đang nhìn thấy chính mình. Một phiên bản trẻ hơn, lạnh lùng hơn, và… xa lạ hơn.
“Cứu tôi!” Bùi Yên nhìn thấy hắn, đôi mắt bừng lên hy vọng cuối cùng. “Lâm học trưởng… cứu em!”
Thẩm Duyên tái mặt, vội vàng bò dậy. “Anh… Anh Phong… hiểu lầm! Chỉ là chơi đùa thôi mà!”
Lâm Dịch Phong (kẻ đến sau) liếc nhìn Bùi Yên đang nằm xốc xếch, áo quần bị xé rách, gương mặt đẫm nước mắt.
Đôi mắt hắn không một gợn sóng. Lạnh như băng.
Hắn nhìn cô, cái nhìn của hắn không phải là cứu rỗi, mà là sự khinh miệt. Như thể đang nhìn một món hàng bẩn thỉu.
Linh hồn quan sát của Lâm Dịch Phong ngừng thở. Không… đừng…
Lâm Dịch Phong (kẻ đến sau) quay sang Thẩm Duyên, nhếch mép:
“Cậu tiếp tục đi.”
Hắn nói, rồi hắn quay người, thong thả… đóng cửa lại.
Cạch.
Ánh sáng cuối cùng vụt tắt.
Hy vọng trong mắt Bùi Yên cũng tắt ngấm. Cô nằm yên, không còn giãy giụa. Cô chết rồi.
“KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Linh hồn Lâm Dịch Phong gào lên một tiếng xé nát cả vũ trụ.
Cơn ác mộng… vỡ tan.

Bình luận (0)

Để lại bình luận