Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tro Tàn Của Bảy Năm
Nửa tháng sau. Căn hộ chung cư của Bùi Yên.
Lâm Dịch Phong (trong mơ) vẫn lơ lửng ở đó, như một linh hồn bị nguyền rủa, buộc phải chứng kiến phần cuối của bi kịch mà hắn đã khởi đầu.
Bùi Yên ngồi bất động trên sàn nhà lạnh lẽo. Cô gầy rộc đi, hai má hóp lại, làn da trắng bệch như không còn một giọt máu. Đôi mắt từng long lanh như sao trời giờ đây rỗng tuếch, vô hồn.
Sau đêm đó, mọi thứ đã sụp đổ. Chị Lý dùng cha mẹ cô để uy hiếp, bắt cô phải im lặng, phải “tự nguyện”. Và rồi, ánh mắt lạnh lùng, khinh miệt của Lâm Dịch Phong khi hắn đóng cửa lại đã trở thành nhát dao cuối cùng, chặt đứt mọi dây thần kinh sinh tồn của cô.
Lâm Dịch Phong (trong mơ) nhìn cô bằng ánh mắt vỡ nát. “Yên Yên… em ăn chút gì đi… anh xin em…”
Cô không nghe thấy. Cô chậm rãi kéo ngăn kéo bàn, lấy ra một tập tranh đã cũ sờn, một hộp diêm, và một con dao rọc giấy sắc lẹm.
Đó là tập tranh cô trân quý nhất. Là cuốn nhật ký bằng hình ảnh suốt bảy năm của cô.
Bùi Yên lật trang đầu tiên. Nét vẽ chì tinh xảo hiện ra hình ảnh một chàng trai đứng trên bục giảng. Mũi cao, môi mỏng, ánh mắt lạnh lùng nhưng đẹp đến nao lòng.
Bên dưới là dòng chữ nắn nót:
“Ngày nhập học, em nhìn thấy anh dưới hàng cây liễu. Anh giống như một vị thần bước ra từ truyện tranh, cô độc và kiêu hãnh. Em đã nghĩ, nếu đôi mắt lạnh lùng kia có thể một lần nhìn về phía em, thì thật tốt biết mấy…”
“Em muốn chạy đến nói với anh: ‘Này, em vẽ anh nhiều lắm, em tặng anh nhé?’… Nhưng em nhát gan quá, chỉ dám chôn chặt bí mật này…”
Lâm Dịch Phong (trong mơ) nín thở. Hắn sững sờ nhìn bức vẽ. Người đó… người đó… là HẮN!
“Không… đây là mơ…” Hắn lùi lại, lẩm bẩm một cách hoảng loạn. “Tất cả là giả… không thể nào…”
Bùi Yên không nghe thấy. Cô vươn ngón tay gầy guộc, vuốt ve gương mặt của hắn trên trang giấy. Đôi mắt trống rỗng của cô bỗng chốc ngập nước. “Đêm đó… em đã hy vọng biết bao…” Giọng cô thì thào, vỡ nát. “Em đã chờ anh cứu em, như một vị anh hùng bước ra từ ánh sáng…”
Nước mắt cô nhỏ giọt, làm nhòe đi nét chì. “Nhưng em cũng biết… em không xứng.”
“YÊN YÊN! ĐÓ KHÔNG PHẢI ANH! ANH KHÔNG BIẾT! ANH BỊ LỪA RỒI!” Hắn gào lên, cố giải thích trong tuyệt vọng, nhưng âm thanh không thể thoát ra.
Bùi Yên mỉm cười, một nụ cười thê lương đến cùng cực. Nước mắt chảy vào miệng, mặn chát. “Lâm Dịch Phong… vĩnh biệt.”
Cô cầm que diêm, quẹt một tiếng. Ngọn lửa bùng lên. Cô hờ hững thả nó vào cuốn sổ.
Lửa liếm láp từng trang giấy, liếm láp bảy năm yêu thầm của cô. Bức chân dung của hắn oằn mình trong lửa, rồi hóa thành tro đen.
Nhìn ngọn lửa tàn, Bùi Yên cầm lấy con dao rọc giấy. Ánh thép lóe lên lạnh lẽo. Cô không một chút do dự, cứa một đường thật sâu vào cổ tay mình.
“KHÔNG!!!!!!!!”
Lâm Dịch Phong (trong mơ) gào lên một tiếng cuối cùng. Hắn nhìn dòng máu đỏ thẫm tuôn ra, nhuộm đỏ chiếc váy trắng của cô, nhuộm đỏ cả thế giới của hắn.
“KHÔNG!!!”
Lâm Dịch Phong (ở Paris) bật người dậy, mồ hôi ướt đẫm. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn vẫn còn ở phòng điều khiển tại Paris.
Hắn run rẩy nhìn bàn tay mình. Chỉ là một giấc mơ. Một cơn ác mộng kinh hoàng, đáng sợ. Hắn tự an ủi mình như vậy.
Nhưng vì sao nó lại chân thật đến thế? Chân thật đến mức trái tim hắn như vừa bị bóp nát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận