Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Đẫm Máu
Lâm Dịch Phong ở lại phòng điều khiển suốt đêm, đầu óc quay cuồng. Hắn không tài nào ngủ lại được. Hình ảnh Bùi Yên tự sát trong mơ cứ lặp đi lặp lại, hành hạ hắn. Hắn cố thuyết phục mình rằng Bùi Yên của thế giới này (thế giới của A Yên) đang sống rất tốt, cô chỉ đang trốn hắn. Nhưng giấc mơ kia quá tàn khốc, quá thật.
“Cạch!” Cửa phòng điều khiển bị đạp tung.
Vệ Diễn xông vào, cả người bừng bừng sát khí. Hắn vừa bay thẳng từ Châu Âu về, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và thiếu ngủ. “Lâm Dịch Phong!”
Thư ký Trương vội vàng ngăn lại, nhưng Vệ Diễn gạt phắt ông ra, lao đến túm cổ áo Lâm Dịch Phong, gầm lên: “Mày nói cho tao biết! Bùi Yên đâu? Em ấy đâu rồi?”
Lâm Dịch Phong, vốn đang suy sụp vì giấc mơ, bị lôi dậy một cách thô bạo.
“Trên Tieba rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao em ấy bị bôi nhọ như thế? Tại sao em ấy phải đi du học rồi mất tích luôn? MÀY ĐÃ LÀM GÌ EM ẤY???” Vệ Diễn gào thét, nước bọt văng cả vào mặt Lâm Dịch Phong.
Lâm Dịch Phong vẫn còn đang chìm trong cơn ác mộng, lờ mờ không hiểu chuyện gì.
Vệ Diễn thấy hắn im lặng, càng thêm điên tiết. “Mày có biết em ấy nói gì với tao trước khi tao đi không?” Hắn cười một cách chua chát, nước mắt bắt đầu trào ra. “Em ấy nói em ấy yêu mày! Yêu mày từ ngày nhập học! Em ấy nói em ấy dùng tao để tiếp cận mày! Em ấy nói tất cả là lỗi của em ấy!”
Những lời này như sấm sét đánh thẳng vào đại não đang hỗn loạn của Lâm Dịch Phong.
…Em vẽ rất nhiều bức tranh về anh… …Lâm Dịch Phong, vĩnh biệt…
Giấc mơ và hiện thực đột ngột chồng chéo lên nhau.
“Mày… mày nói cái gì?” Lâm Dịch Phong nắm chặt vai Vệ Diễn, đôi mắt đỏ ngầu hoảng loạn. “Mày đang lừa tao! Em ấy không hề nói thế! Mày bịa ra đúng không?!!”
Vệ Diễn sững sờ trước phản ứng của Lâm Dịch Phong. Hắn ta… không biết? Hắn ta không hề biết Bùi Yên yêu thầm hắn?
“Nếu… nếu mày không biết…” Vệ Diễn run rẩy, một suy đoán khủng khiếp hơn hiện lên. “Vậy tối hôm đó ở Bột Hải… chúng mày… rốt cuộc là thế nào?”
Lâm Dịch Phong chết lặng.
Thư ký Trương đứng bên cạnh, thấy tình hình không ổn, đành phải nói ra sự thật: “Vệ thiếu… chuyện là… Đêm đó ở Bột Hải, Lâm tổng bị người ta bỏ thuốc…”
Bỏ thuốc.
Hai từ đơn giản như một nhát búa giáng vào đầu Vệ Diễn.
Hắn nhớ lại tất cả. Vẻ mặt tái nhợt của Bùi Yên ngày hôm sau. Cô khóc nức nở trong lòng hắn. Cô né tránh hắn. Cô nói dối. Cô nói dối là vì cô yêu Lâm Dịch Phong.
Không… Cô nói dối… là để bảo vệ hắn. Để bảo vệ Vệ Diễn.
Cô đã bị cưỡng bức.
Cô đã bị chính anh em tốt nhất của hắn cưỡng bức!
“A!!!!” Vệ Diễn gầm lên như một con thú hoang. “LÂM DỊCH PHONG!!! TAO GIẾT MÀY!!!”
Hắn không còn giữ lại chút lý trí nào. Hắn đấm thẳng vào mặt Lâm Dịch Phong. Một cú, hai cú, ba cú. Lâm Dịch Phong, vốn đang suy sụp vì giấc mơ và sự thật kinh hoàng, ngã vật ra đất, máu mũi máu miệng tuôn trào.
“Mày là đồ súc sinh! Mày sao dám làm thế với em ấy?” Vệ Diễn đè lên người hắn, đấm liên tục. “Em ấy là người tao nâng niu trên tay còn không dám mạnh! MÀY DÁM CƯỠNG BỨC EM ẤY!!!”
Lâm Dịch Phong nằm đó, không phản kháng. Hắn chỉ nhìn trân trân lên trần nhà. Giấc mơ… là thật. Tất cả… đều là thật. Hắn đã làm chuyện đó. Hắn đã đẩy cô vào chỗ chết.
Mấy vệ sĩ vội vàng xông vào kéo Vệ Diễn ra.
Vệ Diễn bị giữ chặt, nhưng ánh mắt hắn vẫn hằn lên tia máu, nhìn Lâm Dịch Phong như nhìn kẻ thù không đội trời chung. “Từ hôm nay, mày với tao là kẻ thù! Tao nhất định sẽ tìm được em ấy! Tao sẽ không để mày yên!”
Nói xong, hắn giằng ra, lảo đảo chạy đi. Vừa ra khỏi cửa, hắn gục xuống, đấm mạnh vào tường, khóc nấc lên.
“Yên Yên… Anh sai rồi… Anh xin lỗi… Anh là một thằng tồi…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận