Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mảnh Ghép Trại Trẻ Mồ Côi
Tô Điệp Y còn nói gì đó, nhưng Lâm Dịch Phong không nghe nữa. Hắn vẫy tay bảo cô ra ngoài.
Hắn ngồi một mình trong văn phòng, cố gắng xâu chuỗi mọi thứ.
Các giấc mơ đều mâu thuẫn với thực tế.
Trong thực tế: A Yên tự sát, Cố Hằng lo hậu sự. Trong mơ 1 (Cưỡng đoạt): Cô tên Bùi Yên, bạn trai là Vệ Diễn, bị “hắn” (Dream LDP) cưỡng hiếp và kiểm soát. Trong mơ 2 (Tự sát): Cô tên Bùi Yên, vừa đoạt giải, tự sát, “hắn” (Dream LDP) là người cuối cùng thấy cô. Trong mơ 3 (Hạnh phúc – Ch 112): Cô tên Bùi Yên, vợ “hắn” (Dream LDP), đang mang thai.
Tất cả đều là Bùi Yên. Tất cả đều là A Yên.
Và tất cả… đều không thật.
Lâm Dịch Phong cảm thấy kiệt sức. Hắn đã nghiện việc đuổi theo một bóng ma không tồn tại. Hắn đang tự hủy hoại mình vì những ảo ảnh.
Tối đó, hắn về nhà. Hắn nhìn chai thuốc ngủ. Hắn đã nghiện cảm giác được “ở bên” cô, dù là làm tổn thương cô. Nhưng hôm nay, hắn đã quá mệt mỏi.
Hắn ném chai thuốc vào sọt rác.
Hắn sẽ đối mặt với thực tại. Hắn sẽ chấp nhận sự trống rỗng. Hắn sẽ để cô ra đi.
Hắn lên giường, lần đầu tiên sau nhiều ngày, với một tâm trí tỉnh táo.
Và hắn lại mơ.
Nhưng giấc mơ này khác hẳn.
Không có căn hộ xa hoa, không có xe Maybach, không có sự cưỡng đoạt hay tự sát.
Hắn thấy mình là một đứa trẻ. Gầy gò, lầm lì.
Hắn đang ở trại trẻ mồ côi.
Đây là ký ức. Ký ức thật của hắn.
Hắn thấy mình ngồi thu lu ở một góc sân, trong khi những đứa trẻ khác đang tranh nhau đồ chơi. Hắn là Lâm Dịch Phong, tám tuổi, bị lạc gia đình, tạm thời được đưa vào đây trước khi ông nội tìm thấy.
Và rồi hắn thấy cô.
Một cô bé gầy không kém, mặc chiếc váy cũ, đang ngồi xích đu, ôm một con búp bê rách.
Hắn (trong mơ) tiến lại gần.
Cô bé ngước lên. Đôi mắt to, trong veo, nhưng không có cảm xúc.
“Cậu là ai?” cô bé hỏi.
“Lâm Dịch Phong.”
“Tôi là A Yên,” cô bé nói. “Đó là chỗ của tôi.” (Chỉ cái góc hắn đang ngồi).
Hắn (trong mơ) nhíu mày. “Tao thích.”
Cô bé nhún vai. “Tùy cậu. Nhưng nếu Cố Hằng thấy, cậu ta sẽ đánh cậu.”
“Cố Hằng là ai?”
“Là con chó của tôi,” A Yên nói thản nhiên.
Lâm Dịch Phong (trong mơ) bật cười. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, hắn cười.
Hắn ngồi xuống bên cạnh cô. “Búp bê của cậu rách rồi.”
“Tôi biết.”
Hắn giật lấy con búp bê, rút cuộn chỉ nhỏ và cây kim từ trong túi (thứ hắn luôn mang theo để tự khâu quần áo). Hắn bắt đầu khâu lại mắt cho con búp bê một cách vụng về.
A Yên quan sát hắn. “Cậu biết khâu vá à?”
“Im đi,” hắn càu nhàu.
Hắn (thực tại) quan sát ký ức này, trái tim tan chảy. Hắn đã quên. Hắn đã quên mất chi tiết này. Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau.
Giấc mơ tua nhanh. Hắn thấy mình được ông nội đón đi. Hắn thấy A Yên đứng ở cổng, không vẫy tay, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Giấc mơ lại tua nhanh. A Yên trưởng thành. Cô trở thành diễn viên. Xinh đẹp, lạnh lùng, rực rỡ. Hắn (thực tại) đã luôn dõi theo cô từ xa, nhưng cô không bao giờ cho hắn cơ hội, cô chỉ nhớ Cố Hằng.
Lâm Dịch Phong (thực tại) tỉnh giấc.
Lần này, không có mồ hôi lạnh, không có hoảng sợ.
Chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm.
Giấc mơ (cưỡng đoạt) và giấc mơ (tự sát) là ảo ảnh.
Nhưng A Yên là thật. Nỗi đau của hắn là thật. Và tình yêu đơn phương của hắn… cũng là thật.
Hắn đã hiểu. Những giấc mơ kia không phải là ký ức của cô. Chúng là sự phóng chiếu méo mó cho nỗi khao khát và sự bất lực của chính hắn. Hắn khao khát cô đến mức tâm trí hắn đã tạo ra cả một thế giới nơi hắn có thể chiếm đoạt cô, và cả một thế giới nơi hắn phải chứng kiến cô tự hủy—cả hai đều là sự trừng phạt cho tình yêu không được đáp lại của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận