Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ám Ảnh (Nỗi Nghiện Mang Tên Em)
Lâm Dịch Phong tỉnh giấc trong căn penthouse lạnh lẽo của mình. Hắn nằm trần trụi trên tấm ga lụa Ai Cập đắt tiền, mồ hôi lạnh ướt đẫm tấm lưng trần vạm vỡ. Hắn vừa trải qua một cơn mộng xuân, không, phải gọi là một cơn ác mộng ướt át, hoang đường và chân thực đến rợn người.
Trong mơ, hắn đã hôn một cô gái.
Hắn, Lâm Dịch Phong của thực tại, kẻ thừa kế Đường thị lạnh lùng, người đã 28 tuổi mà chưa từng khai trai, kẻ mà vô số minh tinh người mẫu xếp hàng chờ đợi chỉ để nhận lấy một cái liếc mắt khinh thường… lại vừa cương cứng và bắn tinh vì một ảo ảnh.
Hắn nhớ như in. Hắn nhớ cái cách hắn đè nghiến cô gái đó vào thân cây ở Kính Hồ, cái cách hắn cắn môi cô đến bật máu rồi tham lam liếm sạch. Hắn nhớ vị ngọt thanh pha lẫn vị mặn chát của nước mắt cô, một hương vị nguyên sơ, trong trắng đến mức khiến hắn phát điên. Hắn nhớ cảm giác mềm mại của lồng ngực cô ép vào cơ ngực rắn chắc của hắn, cảm giác da thịt non tơ run rẩy dưới bàn tay thô ráp của hắn.
Hắn nhớ rõ ràng, trong mơ, hắn đã cưỡng hôn cô. Hắn đã xé rách quần áo cô. Hắn đã đè cô ra xe, ép cái miệng nhỏ xinh đó phải ngậm lấy cặc của hắn. Hắn nhớ cảm giác cổ họng cô co thắt khi hắn thúc vào, nhớ tiếng nôn khan tuyệt vọng của cô khi hắn bắn đầy miệng cô.
Lâm Dịch Phong gầm lên một tiếng, vò nát mái tóc. Hắn là một con quái vật, ngay cả trong giấc mơ.
Hắn lao vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo. Hắn chà xát cơ thể mình dưới vòi nước lạnh, cố gắng gột rửa cái cảm giác dơ bẩn và… sự hưng phấn bệnh hoạn còn sót lại.
Cả buổi sáng hôm đó, hắn như người mất hồn.
Hắn đến công ty. Thư ký Trương báo cáo lịch trình, hắn không nghe. Các giám đốc cấp cao trình bày kế hoạch, hắn gật đầu cho qua. Tâm trí hắn hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn đọng lại hình ảnh cô gái trong mơ.
Đôi mắt ướt át. Đôi môi sưng mọng vì bị hắn tàn phá. Và mùi hương… trời ạ, cái mùi hương đó. Không phải nước hoa đắt tiền, mà là mùi da thịt sạch sẽ, tinh khiết, ngọt ngào như hoa lan, một mùi hương khiến hắn muốn hít vào tận phổi, muốn chôn mặt vào giữa hai đùi cô mà hít hà.
“Lâm tổng,” giọng Tô Điệp Y vang lên, kéo hắn về thực tại.
Cô ta bưng cà phê vào, như mọi ngày. Cô ta mặc bộ váy công sở bó sát, đường cong hoàn hảo, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, thông minh, tài giỏi. Cô ta là người phụ nữ hoàn hảo nhất cho vị trí bên cạnh hắn. Mẹ hắn cũng ưng cô ta.
“Hôm qua anh mệt sao? Trông sắc mặt anh không tốt lắm.” Tô Điệp Y đặt ly cà phê xuống, cố tình để ngón tay lướt nhẹ qua tay hắn.
Lâm Dịch Phong lập tức rụt tay lại như bị bỏng.
Hắn ngửi thấy mùi nước hoa của cô ta. Mùi Chanel No.5, quý phái, cổ điển. Nhưng lúc này, nó xộc thẳng vào mũi hắn, khiến hắn buồn nôn. Nó quá nồng, quá giả tạo. Nó không phải mùi hương kia.
Hắn nhìn Tô Điệp Y. Cô ta đẹp, nhưng cái đẹp của cô ta quá sắc sảo, quá tính toán. Hắn cố gắng tưởng tượng mình hôn cô ta, đè cô ta xuống giường, thúc cặc vào lồn cô ta.
Một cơn co thắt ghê tởm dâng lên từ dạ dày. Hắn không thể.
Cơ thể hắn chỉ khao khát cô gái trong mơ. Chỉ cô gái đó mới làm hắn cương cứng. Hắn đã nghiện cô.
“Cuối tuần này,” hắn đột ngột lên tiếng, giọng khàn khàn, “Mẹ tôi rủ đi CLB cưỡi ngựa Tây Xương. Cô sắp xếp đi cùng tôi.”
Tô Điệp Y sững sờ, rồi niềm vui vỡ oà trong mắt cô. Hắn đang mời cô? Một buổi hẹn hò gia đình?
“Vâng! Vâng, Lâm tổng, tôi sẽ sắp xếp ngay!”
Cô ta quay đi, bước chân như bay. Lâm Dịch Phong nhìn theo bóng lưng đắc thắng của cô ta, ánh mắt lạnh như băng.
Hắn phải thử. Hắn phải thử ép bản thân chấp nhận thực tại. Hắn phải dùng Tô Điệp Y để quên đi con yêu tinh trong mơ kia.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh cô gái tóc đen bị hắn đè trên xe, miệng nhỏ bị cặc hắn lấp đầy, lại hiện lên. Cặc hắn lại bắt đầu nhói lên.
Hắn biết. Hắn sẽ không thể quên được. Hắn sẽ phải quay lại giấc mơ đó. Hắn phải tìm cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận