Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Nứt (Tương Lai Ảo Ảnh)
Lâm Dịch Phong không thể tập trung làm việc. Hắn hủy hết các cuộc họp buổi chiều, nói với thư ký Trương là hắn cần yên tĩnh. Thực chất, hắn chỉ muốn trốn chạy khỏi cái thực tại đang làm hắn ngột ngạt. Hắn lái xe vô định, và bằng một sự xui khiến vô hình, hắn dừng lại trước một phòng triển lãm nghệ thuật tư nhân.
Hắn ghét nghệ thuật. Hắn thấy nó vô dụng. Nhưng hắn vẫn bước vào.
Phòng tranh vắng lặng, chỉ có tiếng giày da của hắn nện trên sàn gỗ sồi. Hắn đi lướt qua những bức tranh phong cảnh, tranh trừu tượng… tất cả đều nhạt nhẽo.
Cho đến khi hắn dừng lại trước một bức tranh.
Đó là một bản sao của bức “Garden Paths in Louveciennes”. Một con đường nhỏ rợp bóng cây bạch quả, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, xa xa là một ngôi nhà nhỏ. Yên bình, nhưng cô độc.
Hắn đứng đó, tim đập thình thịch.
Hắn đã thấy bức tranh này ở đâu đó.
Và rồi, ký ức ùa về. Không phải ký ức của hắn, mà là ký ức từ một giấc mơ khác—cái giấc mơ bi thảm về cái chết của cô.
Hắn thấy mình (trong mơ) đứng chính tại phòng triển lãm này, nhưng không phải một mình. Cô (Bùi Yên trong mơ) đang đứng cạnh hắn. Hôm đó cô mặc váy trắng, tóc xõa dài.
“Tại sao em lại thích bức tranh này đến vậy?” Hắn (trong mơ) nghe thấy giọng nói của chính mình, lạnh lùng và xa cách hơn cả thực tại.
Cô (trong mơ) không nhìn hắn. Cô nhìn chằm chằm vào bức tranh, đôi mắt sáng lên một cách kỳ lạ, một ánh sáng vừa say mê vừa tuyệt vọng.
“Không phải,” cô (trong mơ) thì thầm. “Em không thích nó. Ông ấy là mục tiêu của em.”
Giọng cô nhẹ bẫng, như tan vào không khí, nhưng lại sắc như dao, cứa vào tâm trí hắn.
“Ba mẹ em lúc nào cũng bận rộn,” cô tiếp tục, giọng nói như vọng về từ một nơi xa xăm. “Phòng của em luôn trống rỗng, chỉ có một mình em. Khi đó, em bắt đầu vẽ.”
“Em có thể cầm bảng vẽ, ngồi ngoài hiên cả một ngày. Thời gian trôi qua rất nhanh, rất nhanh… Em vẽ bầu trời, vẽ những con chim bay qua… Em cảm thấy những màu sắc đó đang nói chuyện với em, đang chào em. Tự nhiên, em thấy mình không còn cô đơn nữa.”
Cô (trong mơ) mỉm cười, một nụ cười buồn thảm. “Lúc đó em đã nghĩ, sau này lớn lên, em nhất định phải có một căn nhà tranh nhỏ, chỉ của riêng mình thôi. Mặt trời mọc thì em vẽ, mặt trời lặn thì em dừng bút…”
Hắn (trong mơ) đứng bên cạnh, im lặng. Hắn không hiểu. Hắn chỉ thấy sự cô độc của cô thật phiền phức.
“Anh không tính thêm tôi vào sao?” Hắn (trong mơ) nhớ mình đã hỏi câu đó, giọng đầy chiếm hữu và chế nhạo. “Trong căn nhà tranh của em, không có một vị trí nào cho tôi à?”
Cô (trong mơ) đã không trả lời. Cô chỉ im lặng rũ đầu xuống, che giấu đi sự kháng cự trong đôi mắt.

Lâm Dịch Phong (thực tại) thở dốc, lùi lại.
Cơn đau đầu ập đến.
Giấc mơ. Tất cả đều là giấc mơ. Nhưng chúng đan xen vào nhau, chúng chảy qua lại giữa các thực tại.
Hắn nhìn bức tranh. Hắn đã hiểu.
Hắn không chỉ đơn thuần là mơ thấy cô. Hắn đang mơ thấy nhiều phiên bản cuộc đời của cô. Một phiên bản cô bị hắn cưỡng đoạt. Một phiên bản cô tự sát. Một phiên bản cô hạnh phúc mang thai con của hắn. Và một phiên bản, cô yêu hắn nhưng lại bị hắn thờ ơ, lạnh nhạt.
Tại sao? Tại sao hắn lại bị tra tấn bởi những mảnh vỡ này?
Bùi Yên… A Yên… Em là ai?
Em là giấc mơ ngọt ngào nhất, và cũng là cơn ác mộng tàn khốc nhất của tôi.
Dù em là ai, dù em ở thực tại nào…
Lâm Dịch Phong siết chặt tay.
Em chỉ có thể là của tôi.
Trong mọi giấc mơ, trong mọi thực tại, em đều phải thuộc về tôi. Dù em có kháng cự, có trốn chạy, có chết đi… linh hồn em cũng phải bị tôi chiếm hữu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận