Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mật Mã (Lâm Chân Nhã)
Cuộc tìm kiếm (ở Kiếp 2) bắt đầu.
Thư ký Trương, người bị lôi về từ kỳ nghỉ hưu sớm, nghĩ rằng sếp mình đã hóa điên.
“Lâm tổng, cậu muốn tìm ai?”
“Tôi không biết tên,” Lâm Dịch Phong nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nhưng tôi biết cô ấy. Tôi biết… cô ấy có một nốt ruồi sau tai trái.”
“Nốt ruồi?” Thư ký Trương trợn mắt.
“Và lòng bàn tay có nốt ruồi. Cô ấy thích vẽ tranh. Học đại học A. Tốt nghiệp… khoảng năm 2018.” Hắn đang cố gắng ráp nối các mảnh ghép từ các giấc mơ.
Thư ký Trương thở dài. “Lâm tổng, đại học A khoa nghệ thuật khóa 2018 có hơn 500 sinh viên nữ. Cậu muốn tôi…”
“Tra hết! Tôi muốn xem ảnh của tất cả bọn họ! Và tra xem ai trong số họ đã mở phòng tranh!”
Cuộc tìm kiếm điên cuồng kéo dài. Hàng ngàn bức ảnh. Hàng trăm hồ sơ. Lâm Dịch Phong lật xem từng cái một, trái tim đập thình thịch.
Không có.
Không ai là cô ấy.
Những người có nốt ruồi sau tai thì không có nốt ruồi trong lòng bàn tay. Người thích vẽ tranh thì không học đại học A.
Hắn (Kiếp 2 LDP) thất vọng. Hắn đã sai ở đâu?
Hắn cần thêm dữ liệu. Hắn cần… tên của cô.
Hắn (Kiếp 2 LDP) lại chuẩn bị. Hắn cần quay lại giấc mơ (Kiếp 3). Giấc mơ hạnh phúc. Hắn cần hỏi tên cô.
Hắn lại uống thuốc.

Hắn mở mắt. Ấm áp. Mùi sữa thoang thoảng.
Hắn đang ở trong căn phòng màu hồng. Hắn (Kiếp 3 LDP) đang ngồi trên thảm, lắp ráp một cái cũi.
Cửa mở. Cô (Kiếp 3 BY) bước vào. Bụng cô đã rất lớn, phồng lên dưới lớp váy bầu mềm mại. Cô mỉm cười nhìn hắn.
“Anh lại ngốc rồi,” cô cười, “Nhìn em cái gì vậy?”
Hắn (Kiếp 2 LDP, giờ đã nhập vào Kiếp 3 LDP) lao đến, ôm chầm lấy cô, vùi mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương của cô. Là mùi hương này! Mùi hương hoa lan thanh khiết!
“Em đây rồi… em đây rồi…” hắn thì thầm, giọng run rẩy.
Bùi Yên (Kiếp 3) hơi ngạc nhiên trước sự cuồng nhiệt của hắn. “Dịch Phong, anh sao vậy? Em chỉ đi lấy ít nước hoa quả thôi mà.”
Bụng cô cấn vào bụng hắn. Hắn cảm nhận được một cú đạp nhẹ.
Con của hắn. Con của họ.
Hắn quỳ xuống, áp tai vào bụng cô. “Bảy tháng rồi?”
“Anh lại ngốc nữa rồi,” cô cười khúc khích, xoa đầu hắn. “Tất nhiên là bảy tháng. Tên con gái anh cũng đặt rồi mà.”
Tên!
Hắn (Kiếp 2 LDP) ngẩng lên. Đây rồi!
“Em…” hắn cố gắng hỏi, “Em tên là gì?”
Bùi Yên (Kiếp 3) nhíu mày. “Hôm nay anh lạ thật đấy. Anh đang đùa em à?”
“Không,” hắn (Kiếp 2 LDP) nắm chặt tay cô, “Nói cho anh biết, tên em là gì?”
Đúng như hắn lo sợ. Khi cô (Kiếp 3 BY) mở miệng, âm thanh bị bóp nghẹt. Hắn không thể nghe thấy! Giấc mơ đang ngăn cản hắn!
“Anh không nghe thấy!” hắn hoảng hốt.
Bùi Yên (Kiếp 3) nhìn hắn như nhìn kẻ điên. “Dịch Phong, anh làm em sợ đấy.”
“Viết ra!” hắn (Kiếp 2 LDP) gào lên, “Lấy giấy bút! Viết tên con của chúng ta! Anh muốn nhìn!”
Cô (Kiếp 3 BY) thấy hắn hoảng loạn thật sự, vội vàng lấy một tờ giấy và cây bút trên bàn.
“Anh sao vậy,” cô vừa lẩm bẩm vừa viết, “Tên anh đặt mà…”
Cô đưa tờ giấy cho hắn.
Hắn (Kiếp 2 LDP) run rẩy nhìn vào nét chữ mềm mại của cô.
Lâm Chân Nhã. Lâm Thư Đồng.
“Hai… hai đứa?” hắn (Kiếp 2 LDP) lắp bắp.
“Trời ạ,” cô (Kiếp 3 BY) cốc đầu hắn. “Sinh đôi. Anh quên rồi à?”
Hắn (Kiếp 2 LDP) nhìn chằm chằm hai cái tên. Chân. Nhã. Thư. Đồng.
Đây không phải tên cô. Đây là tên con gái họ.
Nhưng đây là một manh mối. Một manh mối quan trọng.
Hắn (Kiếp 2 LDP) ngẩng lên, nhìn cô (Kiếp 3 BY). Cô đang nhìn hắn đầy lo lắng. Hắn không kìm được nữa.
Hắn kéo cô vào một nụ hôn sâu. Lần này, không phải sự cưỡng đoạt (như Kiếp 1), mà là sự thành kính, sự biết ơn, và một tình yêu sâu thẳm. Hắn hôn cô như thể đây là lần cuối cùng, lưỡi hắn quấn lấy lưỡi cô, dịu dàng nhưng mãnh liệt.
“Anh yêu em,” hắn thì thầm khi dứt ra.
“Em cũng yêu anh, đồ ngốc,” cô (Kiếp 3 BY) đỏ mặt, ôm chầm lấy hắn.
Giấc mơ tan biến.
Lâm Dịch Phong (Kiếp 2 LDP) tỉnh dậy trong văn phòng. Hắn lao đến bàn làm việc, viết nguệch ngoạc hai cái tên lên giấy.
Lâm Chân Nhã. Lâm Thư Đồng.
Hắn nhìn thư ký Trương. “Tìm cho tôi! Tìm tất cả những người phụ nữ họ Bùi, học đại học A, tốt nghiệp khoảng năm 2018! Nhưng quan trọng nhất… tìm xem có ai trong gia đình họ có tên liên quan đến ‘Chân’ hoặc ‘Thư’ không!”
Hắn đã có manh mối. Hắn nhất định sẽ tìm ra cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận