Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tia Sáng Hy Vọng
Tin tức Lâm Dịch Phong nhập viện vì suy nhược thần kinh nghiêm trọng không thể giấu được Lâm gia.
Mẹ Lâm lao đến bệnh viện, khóc cạn nước mắt khi nhìn thấy đứa con trai kiêu hãnh của mình giờ đây gầy rộc, vô hồn. Bà gặng hỏi thư ký Trương, nhưng ông chỉ ấp úng nói là Lâm tổng đang tìm một cô gái.
Đường lão gia cũng đến, ông chống gậy đập xuống sàn, mắng hắn là đồ vô dụng, nhưng trong mắt lại đầy xót xa.
Cả gia tộc đều náo loạn. Nhưng Lâm Dịch Phong không quan tâm. Hắn chỉ ngoan ngoãn ăn, ngoan ngoãn uống thuốc. Hắn cần phải sống. Hắn cần cơ thể này hồi phục. Hắn vẫn chưa tìm ra sự thật.
Mẹ Lâm dọn hẳn vào phòng bệnh chăm sóc hắn. Bà gọt táo, nấu cháo, lải nhải bên tai hắn.
“Dịch Phong, con xem con kìa,” bà vừa gọt táo vừa sụt sùi. “Vì một cô gái mà ra nông nỗi này. Rốt cuộc là tiên nữ phương nào?”
Bà cố gắng khơi chuyện, hy vọng hắn mở lòng. “Nếu con thật sự thích cô ấy, thì tìm về đi. Mẹ không phản đối, chỉ cần con thích là được.”
Lâm Dịch Phong nhìn mẹ mình, lần đầu tiên sau nhiều ngày, ánh mắt hắn có chút dao động.
“Cô ấy…” hắn bắt đầu, giọng nói khô khốc. “Rất dịu dàng. Nói chuyện… rất nhỏ nhẹ.” Hắn đang miêu tả Bùi Yên trong giấc mơ của hắn. Hắn miêu tả cô như một người có thật.
“Chờ con tìm được em ấy,” hắn thì thầm, “Con sẽ dẫn về nhà.”
Mẹ Lâm mừng rỡ, tưởng hắn đã có đối tượng cụ thể. Bà còn đang định hỏi thêm, thì cửa phòng bật mở.
Lâm Tầm, đứa cháu gái 16 tuổi của hắn, chạy vào.
“Chú nhỏ! Chú ốm à?” Con bé ném cặp sách lên sô pha, vẻ mặt đầy lo lắng giả tạo, rõ ràng là trốn học bổ túc.
“Tiểu Tầm, nhỏ tiếng!” Mẹ Lâm mắng yêu. “Chú đang bệnh.”
“Cháu biết rồi.” Lâm Tầm bĩu môi, ngồi xuống sô pha, lôi điện thoại ra. Tai nghe của nó bị hỏng.
Nó lướt lướt, tìm video yêu thích của mình. Là một video cũ.
Lâm Tầm là một fan cuồng của cố diễn viên Bùi Yên. Dù thần tượng đã mất nhiều năm, cô bé vẫn ngày ngày cày lại video của Bùi Yên.
“Mẹ, chú nhỏ, con xem một lát nhé? Không ồn đâu,” nó nói, nhưng tay đã ấn mở loa ngoài.
Một giọng nói trong trẻo, mềm mại, dịu dàng vang lên trong căn phòng bệnh yên tĩnh.
“Xin chào mọi người…”
Lâm Dịch Phong đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng dưng cứng đờ.
“…Tôi là Bùi Yên, năm nay 21 tuổi, đến từ thành phố Giang…”
Giọng nói đó.
Đó là giọng nói của cô! Giọng nói trong giấc mơ Kiếp 3, cái giọng đã gọi hắn là “chồng ơi”!
Lâm Dịch Phong bật phắt dậy, dây truyền dịch bị giật tung. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Lâm Tầm.
“Cháu,” hắn gầm lên, giọng run rẩy, “Đang xem cái gì?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận