Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món nợ từ hư vô
Chiếc Audi màu đen tuyền lướt đi trong đêm, lặng lẽ như một bóng ma trườn qua những con phố hoa lệ của Thượng Hải. Bên trong xe, không khí đặc quánh lại, ngột ngạt hơn cả lớp da Nappa thượng hạng bọc lấy mọi bề mặt. Mùi da thuộc, mùi nước hoa đắt tiền, và mùi căng thẳng tích tụ tạo thành một bầu không khí bức bối đến nghẹt thở.
Thư ký Trương, ngồi ở ghế phụ, có thể cảm nhận rõ ràng từng đợt hàn khí vô hình tỏa ra từ người đàn ông ngồi ghế sau. Ông đã đi theo Lâm Dịch Phong bảy năm, chứng kiến hắn từ một thiếu niên thiên tài gây dựng cơ nghiệp, đến khi tiếp quản tập đoàn Đường thị khổng lồ, nhưng chưa bao giờ ông thấy hắn trong trạng thái này.
Lâm Dịch Phong không nói một lời suốt chuyến bay từ New York về, và cả quãng đường từ sân bay Thượng Hải đến đây. Hắn chỉ ngồi đó, tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt thâm trầm như mực dõi theo những vệt đèn neon nhòe nhoẹt lướt qua. Hắn đang tìm kiếm. Một cuộc tìm kiếm điên cuồng, vô vọng, kéo dài suốt hai tháng nay.
Hắn đang tìm một bóng ma.
Một cô gái xuất hiện trong giấc mơ của hắn. Một giấc mơ chân thật đến rợn người, chân thật đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa lan thanh khiết trên tóc cô, cảm nhận được làn da mềm mại của cô, và cả nốt ruồi son nhỏ xíu sau vành tai trái.
Hai tháng. Hắn đã lật tung mọi hồ sơ, sử dụng mọi mối quan hệ. Không có. Không một ai khớp với hình ảnh đó.
Hắn gần như tin rằng mình đã thực sự phát điên.
“Lâm tổng…” Thư ký Trương đánh bạo lên tiếng, cổ họng khô khốc. “Chúng ta sắp đến khách sạn rồi ạ.”
Lâm Dịch Phong không đáp. Hắn chỉ nhắm hờ mắt, lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng. Giấc mơ kia, nó không chỉ là một giấc mơ. Nó là một lời tiên tri, một lời nguyền, hay một sự trêu ngươi tàn nhẫn của số phận? Hắn thấy mình trong mơ chiếm đoạt cô, làm cô khóc, nhưng cũng thấy mình yêu cô đến điên dại.
Tiếng còi xe cảnh sát đột ngột rít lên, chói tai, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Chiếc Audi phanh gấp.
“Chuyện gì?” Giọng hắn khàn đặc, lạnh lẽo.
Thư ký Trương căng thẳng nhìn ra ngoài. “Lâm tổng, hình như có người gây rối ở… ở đồn công an phía trước.”
Xe của họ bị chặn lại. Lâm Dịch Phong bực bội mở mắt. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hắn thấy một cặp vợ chồng già đang đứng trước cổng đồn công an. Họ không gây rối. Họ chỉ đứng đó. Hai bóng dáng còng cõi, tuyệt vọng.
Người đàn ông mặc một bộ vest cũ kỹ, tóc hoa râm, tay giơ cao một tấm biển bìa cứng. Người phụ nữ đứng bên cạnh, nước mắt lưng tròng, cả thân hình run rẩy trong gió lạnh.
Ánh mắt Lâm Dịch Phong vô tình lướt qua tấm biển.
“CON GÁI TÔI KHÔNG TỰ SÁT. CẦU XIN CẢNH SÁT TRẢ LẠI SỰ TRONG SẠCH CHO CHÁU.”
Và bên dưới, là tấm ảnh chân dung của cô gái.
Hắn không thấy rõ mặt. Nhưng cái tên…
Bùi Yên.
Cái tên này, hắn đã nghe qua. Vài tuần trước, trên bàn tiệc, đám lão già béo mập kia đã cười cợt về một nữ minh tinh vừa tự sát. Bùi Yên. Hắn thậm chí còn nhớ mang máng mình đã nhìn thấy cảnh cô ta bị Thẩm Duyên làm nhục trong phòng nghỉ khách sạn, và hắn đã lạnh lùng quay đi.
Một sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng hắn.
Nhưng… tại sao? Tại sao trái tim hắn lại nhói lên một cái khi nhìn thấy cha mẹ cô?
Hắn cố gắng xua đi cảm giác bất an kỳ quái. Cô gái trong mơ của hắn thanh thuần, mềm mại như nước. Còn Bùi Yên này… là một món hàng bẩn thỉu trong giới giải trí. Hai người không thể là một.
Sự trùng hợp này thật đáng nguyền rủa. Nó làm vấy bẩn giấc mơ duy nhất của hắn.
“Lâm tổng?” Thư ký Trương thấy sắc mặt hắn càng thêm âm trầm, không dám thở mạnh.
Lâm Dịch Phong quay đi, giọng nói không một chút cảm xúc, lạnh như băng tuyết.
“Nói chú Đàm một tiếng.” Hắn gõ ngón tay lên cửa kính. “Bảo bọn họ đã làm phiền tôi. Xử lý cho gọn ghẽ. Tôi không muốn trên đường về còn thấy cảnh chướng mắt này.”
Hắn không quan tâm đến sự thật. Hắn chỉ muốn dọn dẹp chướng ngại vật đang gợi lên cảm giác tội lỗi mà hắn không muốn thừa nhận.
Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại hai bóng dáng già nua tuyệt vọng trong màn đêm. Hắn không biết, quyết định lạnh lùng này, đã đóng sập cánh cửa cuối cùng của sự cứu rỗi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận