Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời từ chối nơi yến tiệc
Tiệc mừng thọ 80 tuổi của Lâm lão gia được tổ chức tại biệt thự cổ của Lâm gia, một nơi còn uy nghiêm hơn cả hoàng cung. Đèn chùm pha lê rủ xuống như những chùm thạch nhũ lấp lánh, tiếng nhạc du dương, và mùi rượu vang hảo hạng quyện với hương nước hoa đắt tiền.
Tất cả mọi người đều khoác lên mình bộ mặt hoàn hảo nhất. Đàn ông thì nói về chính trị và tài chính. Đàn bà thì khoe trang sức và những đứa con ưu tú.
Và Lâm Dịch Phong, nhân vật chính của thế hệ trẻ, lại đang trốn ở ban công.
Hắn ghét sự giả tạo này. Hắn tựa người vào lan can đá cẩm thạch lạnh ngắt, để gió đêm thổi tung mái tóc. Hơi lạnh làm hắn tỉnh táo, nhưng không thể dập tắt sự nôn nóng đang thiêu đốt trong lồng ngực hắn.
Tìm không thấy. Vẫn là tìm không thấy.
Giấc mơ kia, tại sao lại rõ ràng đến thế, mà thực tại lại mờ mịt đến vậy?
“Dịch Phong.”
Giọng nói mềm mại của mẹ Lâm vang lên. Bà bước ra, theo sau là Tô Điệp Y, người thư ký hoàn hảo của hắn, cũng là người mà cả gia đình hắn đều mặc định sẽ là con dâu Lâm gia.
Tô Điệp Y bưng một ly rượu ấm. “Trời lạnh, anh uống chút cho ấm người.” Cô mỉm cười đúng mực, ánh mắt không che giấu sự ngưỡng mộ.
Mẹ Lâm nhìn hai người, hài lòng gật đầu. “Điệp Y nói phải đấy. Con xem con bé chu đáo chưa kìa. Mẹ nói này, con cũng không còn nhỏ nữa…”
Lâm Dịch Phong cắt ngang, giọng nói mệt mỏi: “Mẹ, con muốn yên tĩnh một lát.”
Mẹ Lâm thở dài, nhưng cũng không ép. Bà biết tính con trai mình. Tô Điệp Y cũng tinh ý lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt vào bóng lưng cô độc của hắn.
Hắn nhấp một ngụm rượu, vị đắng chát lan ra. Hắn đang nghĩ, nếu cô gái trong mơ có thật, liệu cô ấy có thích một kẻ như hắn không? Một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, một kẻ đã thấy chết không cứu…
Hắn lắc đầu. Hắn đang nghĩ vẩn vơ gì vậy.
“Lâm tổng.”
Một giọng nói có phần nịnh nọt vang lên. Lâm Dịch Phong quay lại. Là Liên Nghị, một phó cục trưởng ở Cục Công An.
“Chúc mừng Lâm lão gia.” Liên Nghị chìa ly rượu ra, cười hềnh hệch. “Lâm tổng đúng là tuổi trẻ tài cao.”
Lâm Dịch Phong chỉ nhếch môi, cụng ly qua loa. Hắn biết loại người này, mục đích không bao giờ đơn giản.
Quả nhiên, sau vài câu xã giao vô nghĩa, Liên Nghị cẩn trọng đưa vào chủ đề chính: “Haiz, nói đến chuyện trong cục gần đây, đúng là phiền phức. Không biết Lâm tổng có nghe nói về vụ nữ minh tinh Bùi Yên tự sát không?”
Tim Lâm Dịch Phong khựng lại một nhịp. Lại là cái tên này.
Hắn không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn Liên Nghị, chờ đợi.
Liên Nghị thấy hắn không phản ứng, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra. Ông ta không biết Lâm Dịch Phong và Thẩm Duyên (người liên quan đến video) ai nặng ai nhẹ. Tối hôm đó ở đồn công an, là Lâm Dịch Phong ra lệnh xử lý. Nhưng giờ, gia đình Bùi Yên lại đưa ra bằng chứng (cuộn băng video) , buộc tội Thẩm Duyên cưỡng hiếp.
Thẩm gia đã đánh tiếng, muốn cục cảnh sát “xử lý linh hoạt”. Liên Nghị đến đây là để dò xét. Nếu Lâm Dịch Phong không quan tâm, họ sẽ lập tức dìm vụ này xuống. Nếu hắn quan tâm… thì Thẩm gia cũng phải kiêng dè.
“Chuyện là…” Liên Nghị lau mồ hôi. “Cha mẹ cô ấy cứ khăng khăng là bị mưu sát, còn đưa ra một vài… bằng chứng không rõ ràng. Chúng tôi cũng khó xử. Dù sao cũng liên quan đến Thẩm công tử… Không biết ý Lâm tổng thế nào? Anh có quen biết cô Bùi Yên này không?”
Đây là câu hỏi mấu chốt.
Lâm Dịch Phong nhìn chằm chằm ly rượu vang đỏ trong tay. Ánh trăng chiếu vào, biến chất lỏng thành màu đỏ của máu.
Hắn nhớ lại khuôn mặt Thẩm Duyên. Hắn nhớ lại thân thể trần trụi của Bùi Yên trong phòng nghỉ. Hắn nhớ lại sự lạnh lùng của chính mình khi đóng cửa.
Và hắn nhớ đến giấc mơ. Cô gái thanh khiết của hắn.
Hắn không thể để bất cứ thứ gì làm vấy bẩn cuộc tìm kiếm của mình. Vụ án của Bùi Yên, đối với hắn, là một mớ bòng bong bẩn thỉu. Hắn không muốn dính vào.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm, không một gợn sóng. Hắn đặt ly rượu xuống, giọng nói lạnh như băng, cắt đứt mọi hy vọng của Liên Nghị.
“Tôi không quen Bùi Yên.”
Một câu nói, nhẹ bẫng, nhưng đã định đoạt số phận của một con người, và đóng chặt tương lai của chính hắn.
Liên Nghị run lên, lập tức hiểu ý. Ông ta vội vàng cười: “A, ra vậy, ra vậy. Là tôi đường đột. Xin lỗi đã làm phiền Lâm tổng.”
Ông ta vội vã lui đi, trong lòng đã có quyết định. Vụ án này, chìm.
Lâm Dịch Phong quay lại với bóng đêm, cố gắng tìm lại hình ảnh cô gái trong mơ. Nhưng kỳ lạ thay, đêm nay, hắn không thể nhớ ra được… nốt ruồi của cô nằm ở đâu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận