Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lâm Chân Nhã, Lâm Thư Đồng
Mùi hương đầu tiên hắn cảm nhận được là mùi sữa bột, mùi phấn rôm, và mùi hương cơ thể ngọt ngào quen thuộc đến đau lòng của cô.
Lâm Dịch Phong mở mắt.
Hắn đang ở trong một căn phòng màu hồng nhạt. Tường hồng, rèm hồng, và hai chiếc cũi trẻ em màu trắng tinh. Hắn đang ngồi trên tấm thảm lông cừu, tay cầm một con ngựa gỗ nhỏ.
Cửa phòng mở ra.
Cô bước vào.
Và tim hắn ngừng đập.
Đó là cô. Bằng da bằng thịt. Không còn mơ hồ. Hắn thấy rõ khuôn mặt cô, đôi mắt hạnh long lanh, sống mũi thanh tú, và đôi môi đang mỉm cười. Cô mặc một chiếc váy bầu rộng thùng thình, và cái bụng…
Bụng cô rất lớn, nhô cao, chứng tỏ cô đã mang thai những tháng cuối.
“Anh ngốc, sao nhìn em như vậy?” Bùi Yên (hắn biết tên cô, trong giấc mơ này hắn biết mọi thứ) cười khúc khích, chậm rãi đi tới.
Hắn không nói được lời nào. Nước mắt bỗng nhiên trào ra, không thể kiểm soát.
Bùi Yên hoảng hốt. “Dịch Phong? Anh sao thế? Em làm gì sai à?” Cô vội vàng ngồi xuống bên cạnh hắn.
Hắn lập tức ôm chầm lấy cô, vùi mặt vào cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương của cô. Là cô. Là cô thật rồi.
“Không… không có gì…” Giọng hắn vỡ vụn. “Anh chỉ là… quá hạnh phúc.”
Bùi Yên thở phào, dịu dàng vỗ lưng hắn. “Đúng là ngốc. Bác sĩ nói sắp sinh rồi nên tâm trạng anh cũng thất thường theo em à?”
Cô đẩy hắn ra, đặt tay hắn lên bụng mình. “Con gái lại đang đạp này.”
Lâm Dịch Phong cảm nhận được cú đạp nhẹ nhưng dứt khoát từ bên trong. Một sinh mệnh. Con của hắn.
“Con… con gái?” Hắn ngơ ngác.
“Anh lại quên rồi à?” Bùi Yên bĩu môi. “Sinh đôi. Hai công chúa. Anh đã đồng ý mà.”
Hắn gần như ngất đi vì hạnh phúc. Hai đứa con.
Một nỗi sợ hãi chợt lóe lên. Hắn phải biết tên. Hắn phải biết tên cô, tên con. Ở thế giới kia hắn không thể nghe thấy, nhưng ở đây… hắn phải biết.
“Yên Yên…” Hắn nắm lấy tay cô, cố gắng che giấu sự run rẩy. “Em viết… viết tên con ra cho anh xem được không? Anh đột nhiên muốn nhìn thấy chữ viết của em.”
Bùi Yên lườm hắn. “Hôm nay anh lạ thật đấy. Rõ ràng là anh đặt tên mà.”
“Anh muốn em viết.” Hắn nài nỉ.
Cô cười, chiều theo ý hắn, lấy một tấm bìa cứng và cây bút gần đó, nắn nót viết ra hai cái tên.
Lâm Chân Nhã. Lâm Thư Đồng.
Lâm Dịch Phong nhìn chằm chằm vào hai cái tên đó. Bùi Yên. Lâm Chân Nhã. Lâm Thư Đồng.
Hắn đã có tất cả.
Hắn không kìm nén được nữa. Hắn giữ lấy khuôn mặt cô, đặt lên môi cô một nụ hôn.
Đây không phải nụ hôn chiếm đoạt tàn bạo như trong cơn ác mộng (Kiếp 1). Đây không phải nụ hôn cưỡng ép trong cơn say thuốc (Kiếp 2).
Đây là nụ hôn của (Kiếp 3).
Nó bắt đầu bằng sự dịu dàng, như một lời xin lỗi. Hắn liếm nhẹ lên môi cô, nếm vị ngọt của cô. Bùi Yên vòng tay qua cổ hắn, đáp lại. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối từ cô.
Lưỡi hắn tiến vào, không phải xâm lược, mà là hòa quyện. Hắn quấn lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt, kéo cô vào một vòng xoáy của đam mê và hạnh phúc. Hắn hôn cô thật sâu, thật lâu, đến khi Bùi Yên mềm nhũn trong vòng tay hắn, thở dốc.
“Dịch Phong… con… con đang nhìn…” Cô đẩy nhẹ ngực hắn, khuôn mặt đỏ bừng.
Hắn cười, một nụ cười thật sự rạng rỡ, tựa trán mình vào trán cô. “Anh yêu em. Anh yêu cả ba mẹ con em.”
Hắn đã có được mọi thứ. Giờ thì, dù có tỉnh lại, hắn cũng cam lòng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận