Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tìm kiếm trong cõi âm
Căn phòng tối đen như mực.
Lâm Dịch Phong cảm thấy mình đang rơi. Hắn rơi khỏi căn phòng màu hồng phấn ấm áp , rơi khỏi vòng tay mềm mại và cái bụng căng tròn của cô, rơi xuyên qua một tầng không gian lạnh lẽo, và va đập dữ dội vào một thực tại trần trụi.
“Không… Đừng đi…”
Hắn giật bắn mình tỉnh dậy. Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu rọi từ trần nhà, đâm vào mắt hắn nhức nhối.
Hắn đang ở bệnh viện.
“Lâm tổng, ngài tỉnh rồi!” Giọng nói lo lắng của thư ký Trương vang lên.
Nhưng Lâm Dịch Phong không nghe thấy. Tai hắn vẫn còn văng vẳng lời nguyền rủa của cô: “…phạt anh kiếp sau vĩnh viễn viễn viễn sẽ không tìm thấy em!”
“Bác sĩ! Bác sĩ!” Thư ký Trương hoảng hốt gọi.
Một nhóm áo blouse trắng ùa vào. Bác sĩ chủ trị, một người đàn ông trung niên đeo kính, nghiêm trọng lật mí mắt hắn, chiếu đèn pin vào. “Lâm tổng, ngài nghe tôi nói không? Giơ ngón tay lên xem.”
Hắn cử động. Cơ thể nặng trĩu, nhưng hắn vẫn làm được.
Bác sĩ quay sang thư ký Trương, lắc đầu, kéo ông ra ngoài hành lang. Giọng nói của họ tuy nhỏ nhưng đủ để Lâm Dịch Phong nghe thấy.
“Thư ký Trương, tôi phải nói rõ.” Giọng bác sĩ đầy nghiêm trọng. “Cậu ấy đã lạm dụng thuốc an thần và chất kích thích thần kinh (ám chỉ thuật thôi miên) quá liều. Thần kinh não bộ đã bị tổn thương nghiêm trọng. Lần hôn mê này là một lời cảnh báo. Nếu còn tiếp tục, di chứng để lại sẽ rất thảm khốc.”
“Thảm khốc… là sao?”
“Nhẹ thì rối loạn vận động, đi lại khó khăn. Nặng,” bác sĩ ngập ngừng, “nặng thì liệt nửa người. Tình trạng này, tôi buộc phải thông báo cho Lâm lão gia.”
Thư ký Trương rụng rời. Ông dựa vào tường, cảm giác tội lỗi dâng lên. Ông biết hắn đang tìm một cô gái. Nhưng ông không ngờ hắn lại điên cuồng đến mức đánh cược cả tính mạng và tương lai của mình vào một giấc mơ.
Lâm Dịch Phong trong phòng bệnh nhắm mắt lại. Liệt nửa người? Hắn không quan tâm. Hắn thà bị liệt cả đời còn hơn sống mà không tìm được cô.
Hắn đã biết tên con gái họ. Lâm Chân Nhã, Lâm Thư Đồng. Tên đẹp như vậy.
Và hắn biết tên cô. Bùi Yên.
Một cái tên vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến đau đớn.
Hắn nhớ rồi. Bùi Yên. Nữ minh tinh đã tự sát. Cô gái mà hắn đã lạnh lùng quay lưng ở kiếp trước (Kiếp 1). Cô gái mà hắn đã dùng lời lẽ khinh miệt nhất để nói về (Kiếp 2).
Trời ơi.
Sự thật như một nhát dao rỉ sét, chậm rãi, tàn nhẫn cứa vào lồng ngực hắn. Giấc mơ đẹp đẽ nhất (Kiếp 3) của hắn, lại chính là sự bù đắp cho tội lỗi tày trời của hắn (Kiếp 1 và 2).
Không. Không thể nào.
Hắn vẫn còn một tia hy vọng. Có thể chỉ là trùng tên. Cô gái trong mơ của hắn sao có thể là người đã chết? Sao có thể là cô gái mà hắn từng khinh bỉ?
Hắn phải xác nhận.
Thư ký Trương bước vào, vẻ mặt nặng trĩu. “Lâm tổng, tôi đã liên lạc với…”
“Ông giúp tôi,” Lâm Dịch Phong cắt ngang, giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn. Hắn nhìn thư ký Trương, đôi mắt đỏ ngầu, ẩn chứa một sự điên cuồng mà ông chưa bao giờ thấy.
“Giúp tôi tra… toàn bộ tư liệu của những sinh viên đại học A đã qua đời trong mười năm nay.”
Thư ký Trương sững sờ. “Lâm tổng, ngài… ngài nói gì vậy?”
“Tôi muốn danh sách… những người đã chết.” Hắn lặp lại, gằn từng chữ. Hắn biết ý nghĩ này ghê tởm đến mức nào. Hắn đang hy vọng không tìm thấy tên cô trong đó. Hắn đang cầu nguyện rằng cô chỉ trùng tên, rằng cô gái của hắn vẫn đang sống ở một nơi nào đó.
Hắn chỉ muốn loại trừ khả năng đáng sợ nhất.
Thư ký Trương nhìn hắn, nỗi sợ hãi dâng lên. Ông chủ của ông, có lẽ, thật sự đã điên rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận