Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giọng nói từ quá khứ
Việc Lâm Dịch Phong nhập viện không thể giấu được gia đình.
Tin tức được báo về, Mẹ Lâm tức tốc bay từ châu Âu về. Nhìn thấy đứa con trai kiêu hãnh của mình nằm trên giường bệnh, gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu, bà đau lòng đến mức bật khóc ngay tại chỗ.
“Dịch Phong, con bị làm sao thế này?” Bà nắm lấy tay hắn, bàn tay từng mạnh mẽ là thế giờ đây lạnh ngắt, chỉ còn trơ xương. “Là ai? Là cô gái nào?”
Thư ký Trương đứng bên cạnh, chỉ biết cúi đầu ấp úng. Ông không dám nói sự thật. Ông không thể nói Lâm tổng vì một giấc mơ mà suýt mất mạng.
Lâm Dịch Phong chỉ im lặng. Hắn phối hợp trị liệu, uống thuốc, ăn cháo. Hắn phải sống. Hắn phải sống để tìm ra sự thật. Hắn phải sống để biết… Bùi Yên của hắn có phải là Bùi Yên kia không.
Lâm lão gia cũng đến. Ông chống gậy, đập mạnh xuống sàn: “Đàn ông đàn ang, vì một đứa con gái mà ra nông nỗi này! Vô dụng! Mau khỏe lại cho ta!”
Dù mắng, nhưng trong mắt ông là nỗi xót xa không che giấu.
Cuối tuần, Lâm Tầm – đứa cháu gái mà hắn từng cưng chiều – cũng đến thăm. Con bé mới mười mấy tuổi, còn chưa hiểu sự đời, vừa vào đã nhăn nhó.
“Chú nhỏ,” nó kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt chán nản. “Chú ốm gì mà lâu thế? Làm con phải đi học bổ túc cuối tuần.”
Mẹ Lâm lườm nó. “Tiểu Tầm! Sao lại nói với chú như thế?”
Bà quay sang con trai, dịu dàng hơn. “Dịch Phong, nếu con thật sự có người trong lòng, cứ nói với mẹ. Mẹ không phải người cổ hủ. Cô gái ấy là người thế nào? Có thể khiến con trai mẹ si mê đến vậy?”
Nhắc đến cô, tảng băng trong mắt Lâm Dịch Phong dường như tan chảy. Hắn nhìn ra cửa sổ, giọng nói xa xăm, mềm mại đến lạ thường.
“Cô ấy…” Hắn bắt đầu. “Cô ấy rất dịu dàng. Rất hay cười, nhưng cũng rất hay khóc. Đặc biệt nhát gan, nhưng lại quật cường.”
Hắn nhớ lại. “Cô ấy thích vẽ tranh. Ước mơ có một phòng tranh nhỏ. Giọng nói… giọng nói của cô ấy rất mềm, nghe như tiếng chim hoàng oanh.”
Hắn bất giác mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến mức khiến mẹ Lâm và thư ký Trương sững sờ.
“Cô ấy nói,” hắn thì thầm, “Cô ấy sẽ sinh cho con hai con gái…”
“Chán quá!” Lâm Tầm ở góc phòng la lên. Câu chuyện tình yêu sến súa của người lớn khiến cô bé nổi da gà. Con bé lôi điện thoại ra, cắm tai nghe vào.
“Lâm Tầm!” Mẹ Lâm quở trách.
“Tai nghe lại hỏng rồi!” Lâm Tầm bực bội giật tai nghe ra. Con bé không thèm để ý, quyết định bật loa ngoài, dù âm thanh chỉ ở mức nhỏ nhất.
Trong phòng bệnh yên tĩnh, một giọng nói nữ nhẹ nhàng, trong trẻo vang lên từ chiếc điện thoại.
Lâm Dịch Phong đang chìm trong hồi ức ngọt ngào bỗng khựng lại.
Giọng nói này…
Giọng nói này!
“Tôi là Bùi Yên,” giọng nói trong video tiếp tục, “năm nay 21 tuổi, đến từ thành phố Giang…”
Như có một tia sét đánh thẳng vào đại não Lâm Dịch Phong.
Giọng nói của cô. Giọng nói trong giấc mơ của hắn. Giọng nói của người vợ mang thai bảy tháng của hắn.
Giống hệt nhau.
“Tiểu Tầm!” Hắn gầm lên, một âm thanh không giống tiếng người, khiến cả mẹ Lâm và Lâm Tầm giật bắn mình. “Cháu… cháu đang xem cái gì?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận