Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tro tàn
Hắn giật lấy tập tài liệu.
Bàn tay hắn run bần bật. Giấy tờ rơi lả tả xuống sàn.
Mẹ Lâm: “Dịch Phong, con làm gì vậy? Đó là gì?”
Hắn không trả lời. Hắn quỳ xuống, nhặt từng tờ lên. Hắn lật.
Tên. Tuổi. Nguyên nhân chết.
Trần Vĩ, tai nạn giao thông. Lý Mạn, ung thư máu. Vương Hạo, nhảy lầu…
Tim hắn đập thình thịch. Không có. Không có.
Cho đến khi…
Hắn lật đến trang cuối cùng.
Tấm ảnh thẻ 3×4. Là cô. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt cười ngây thơ của ngày nhập học.
Và dòng chữ bên cạnh:
Họ tên: Bùi Yên (1992 – 2017) Chuyên ngành: Nghệ thuật, khóa 2014 Nguyên nhân tử vong: Tự sát (Nghi vấn trầm cảm).
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm căn phòng.
Sau đó.
“KHÔNG!!!!!!”
Lâm Dịch Phong gầm lên. Hắn vò nát tờ giấy, xé nó thành trăm mảnh.
“GẠT NGƯỜI! TẤT CẢ CÁC NGƯỜI ĐỀU GẠT TÔI!”
Hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn lao ra khỏi phòng.
“Dịch Phong!” Mẹ Lâm hét lên, ngã quỵ xuống sàn.
“Lâm tổng! Ngăn cậu ấy lại!” Thư ký Trương gào lên với đội bảo vệ bệnh viện.
Hành lang bệnh viện nháy mắt đại loạn.
Các y tá, bác sĩ lao ra chặn đường hắn.
“TRÁNH RA!”
Hắn đã học đấu vật. Hắn không còn là con người. Hắn là một cỗ máy hủy diệt. Một bảo vệ chặn trước, hắn tung một cú đấm thẳng vào mặt, máu mũi văng tung tóe. Hai bác sĩ lao vào giữ tay hắn , hắn gồng cơ bắp, giật mạnh, hất cả hai văng vào tường.
Hắn chạy. Hắn phải chạy trốn khỏi sự thật này.
Hắn chạy đến cuối hành lang, điên cuồng đập vào cửa thoát hiểm.
Đúng lúc đó.
“Xoẹt!”
Một mũi kim tiêm chứa thuốc an thần liều cao đâm thẳng vào cổ hắn từ phía sau.
Lâm Dịch Phong khựng lại.
Hơi thở hắn dồn dập. Hắn quay đầu, nhìn thấy vị bác sĩ chủ trị đang run rẩy cầm ống tiêm rỗng.
Sức lực của hắn… đang biến mất.
Cơn cuồng nộ bị dập tắt bởi hóa chất. Hắn lảo đảo.
Đôi chân không còn đứng vững. Hắn ngã quỵ xuống, đầu gối va mạnh xuống sàn gạch lạnh lẽo.
Thân thể hắn bị tê liệt. Hắn không thể cử động.
Nhưng đầu óc hắn… lại tỉnh táo một cách đáng sợ.
Và rồi, ký ức (Kiếp 3) ập đến. Không phải sự điên cuồng, mà là những mảnh vỡ hạnh phúc nhất, tra tấn hắn.
Hắn thấy cô đang cười, xoa bụng bầu, nói với hắn: “Em thề, em chỉ yêu anh.”
Hắn thấy tên của con gái họ: Lâm Chân Nhã, Lâm Thư Đồng.
Hắn thấy mình ôm cô trên giường, nói với cô: “Anh sẽ tìm được em, nhất định, nhất định sẽ tìm được…”
Tất cả là thật.
Và tất cả… đã mất.
Bởi vì hắn.
Hắn đã tìm thấy cô, ngay từ đầu. Nhưng hắn đã chọn cách hủy hoại cô (Kiếp 1), khinh bỉ cô (Kiếp 2), và giờ đây… hắn mất cô vĩnh viễn.
“A… A… A…”
Hắn không thể gào lên. Hắn chỉ có thể nằm đó, bất lực trên sàn, để nước mắt và nước dãi chảy ra, phát ra những âm thanh nức nở nghẹn ngào, thống khổ nhất mà một con người có thể chịu đựng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận