Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cánh cửa địa ngục
Căn phòng chìm trong tiếng khóc nức nở của Lâm Dịch Phong và mẹ Bùi. Ba Bùi đứng bên cạnh, lau nước mắt, giọng nói già nua đầy căm hận.
“Con gái tôi… nó không có bệnh trầm cảm. Là bọn súc sinh kia ép nó!”
Lâm Dịch Phong ngẩng đầu. Sự điên cuồng biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo. Hắn nhìn ba Bùi, giọng khàn đặc: “Chuyện… là thế nào?”
Hắn muốn biết tất cả. Hắn muốn biết tại sao cô gái trong mơ (Kiếp 3) luôn muốn vẽ tranh , cô gái ở thực tại (Kiếp 2) lại bước chân vào vũng bùn giải trí?
“Đều tại chúng tôi…” Mẹ Bùi nghẹn ngào kể. Chuyện ba Bùi bị bạn thân lừa đảo, căn nhà bị thế chấp, khoản nợ khổng lồ ập xuống. Bùi Yên, khi đó vừa tốt nghiệp, đã từ bỏ giấc mơ du học, từ bỏ phòng tranh của mình. Cô giấu cha mẹ, ký hợp đồng với công ty giải trí, vì đó là cách duy nhất kiếm tiền nhanh để cứu gia đình.
“Nó nói nó trưởng thành rồi,” ba Bùi đấm vào ngực mình, “Nó nói nó không thể mãi là chim non được bảo vệ. Nhưng chúng tôi không biết… không biết nơi đó lại… ăn thịt người.”
Lâm Dịch Phong chết lặng. Hắn nhớ rồi. Giấc mơ (Kiếp 1). Cô bị người đại diện bán đứng. Hắn nhớ lại những món quà đắt tiền mà các đối tác nhét vào tay hắn, những thứ hắn chưa bao giờ thèm liếc mắt. Sự giàu có của hắn được xây dựng trên cùng một hệ thống thối nát đã nghiền nát cô.
Hắn là kẻ đồng lõa.
“Bọn giết người…” Hắn lặp lại lời ba Bùi.
“Đúng!” Ba Bùi run rẩy. “Sau khi con bé mất, có người giấu tên đã gửi cho chúng tôi cái này.” Ông chỉ vào một chiếc hộp cũ. “Một cuộn băng ghi hình. Chúng tôi đã đưa nó cho cảnh sát… nhưng bọn họ… bọn họ cứ ngâm mãi.”
“Cục cảnh sát?” Con ngươi Lâm Dịch Phong co rụt lại. Hắn nhớ đến cặp vợ chồng già trước cổng đồn công an.
Hắn đứng dậy. Thân hình lảo đảo, nhưng ánh mắt đã không còn là của một kẻ tuyệt vọng. Nó là ánh mắt của một con quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
“Thư ký Trương.”
“Có tôi.”
“Đến cục cảnh sát.”
Cục cảnh sát thành phố náo loạn. Toàn bộ lãnh đạo, từ cục trưởng đến đội trưởng, đều đứng xếp hàng, run rẩy. Họ chưa bao giờ thấy Lâm Dịch Phong trong bộ dạng này. Áo bệnh nhân lấm lem bùn đất , tay quấn băng gạc (do TKT quấn vội), nhưng khí thế tỏa ra còn đáng sợ hơn cả Diêm Vương.
“Bằng chứng. Đưa đây.” Hắn không ngồi, chỉ đứng giữa phòng, giọng nói không một chút hơi ấm.
Cục trưởng run rẩy đưa cho hắn một bút ghi âm (là bút Liên Nghị ghi lén) và một đĩa CD.
Lâm Dịch Phong không nhìn đĩa CD. Hắn cầm bút ghi âm lên trước. Hắn ấn nút play.
Một giọng nói vang lên. Giọng nói của chính hắn (Kiếp 2), lạnh lùng, khinh miệt, vang lên trong đêm tiệc sinh nhật của ông nội hắn.
“Tôi không quen Bùi Yên.”
Hắn ấn tua lại.
“Tôi không quen Bùi Yên.”
Hắn ấn tua lại.
“Tôi không quen Bùi Yên.”
Hắn đang tự lăng trì mình. Hắn đang nghe bản án tử hình của chính mình.
Thư ký Trương không dám thở mạnh.
Lâm Dịch Phong tắt máy ghi âm. Hắn cầm đĩa CD lên. Hắn cho nó vào máy tính.
Video (Kiếp 1) bắt đầu.
Hắn thấy hành lang khách sạn. Hắn thấy chị Lý (người đại diện) cười cợt với Thẩm Duyên. Hắn thấy Bùi Yên bị chuốc thuốc, lảo đảo bị đưa vào phòng nghỉ. Hắn thấy Thẩm Duyên theo vào.
Và rồi… hắn thấy chính mình.
Một Lâm Dịch Phong trẻ hơn, lạnh lùng, cao ngạo. Hắn (Kiếp 1) mở cửa. Hắn thấy cô gái đang bị Thẩm Duyên đè trên sô pha. Hắn thấy cô nhìn hắn, đôi mắt ngập tràn hy vọng cứu rỗi.
Và hắn thấy… chính hắn… hờ hững…
Đóng cửa lại.
“Cậu tiếp tục đi.”
“RẦM!”
Chiếc máy tính bị đấm nát. Màn hình vỡ vụn.
“ÁÁÁÁÁ!!!”
Lâm Dịch Phong gào lên. Hắn lật tung cái bàn. Hắn đấm tay trần vào tấm kính cường lực của phòng thẩm vấn. Kính vỡ tan. Máu từ tay hắn bắn tung tóe lên tường.
“Lâm tổng!” Thư ký Trương lao vào.
Hắn thấy Lâm Dịch Phong quỳ sụp xuống góc tường, giữa đống đổ nát. Hắn đang điên cuồng cắn vào mu bàn tay đầy máu của mình, cố gắng dùng nỗi đau thể xác để át đi nỗi thống khổ đang xé nát linh hồn hắn.
“Là tôi…” Hắn nức nở. “Là tôi đã giết em ấy… Tôi đã có cơ hội… Tôi đã ở đó… Tôi đã đóng cửa lại…”
Hắn ngẩng đầu nhìn thư ký Trương, đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự điên dại.
“Tôi đã giết chết vợ tôi… Tôi đã giết chết con tôi…”
Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng hắn. Lâm Dịch Phong ngã vật xuống sàn, bất tỉnh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận