Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đám tang của Thẩm thị
Sáu tháng sau.
Bản tin tài chính buổi tối phát đi một tin chấn động.
“Tập đoàn Thẩm thị, sau nhiều tháng bị điều tra về tội danh rửa tiền và thao túng thị trường, đã chính thức tuyên bố phá sản. Chủ tịch Thẩm Tự Quân và Phó chủ tịch Thẩm Thường Thanh đều đã bị bắt giữ.”
Người dẫn chương trình tiếp tục: “Một tin tức liên quan, Thẩm Duyên, con trai của Thẩm Tự Quân, người đang thụ án tù chung thân vì tội danh cưỡng hiếp tập thể và nhiều tội danh khác, đã được phát hiện chết trong tù vào sáng nay. Nguyên nhân ban đầu được xác định là… tự sát bằng thuốc diệt chuột.”
Trong văn phòng tầng 63 của Đường thị, ánh sáng duy nhất hắt ra từ màn hình TV.
Lâm Dịch Phong đứng trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào bản tin. Khuôn mặt hắn không một chút cảm xúc. Nửa năm qua, hắn như một người khác. Hắn không còn điên cuồng. Hắn không còn gào thét.
Hắn trở nên đáng sợ hơn.
Hắn trở nên lạnh lẽo, chính xác, và tàn nhẫn.
Thư ký Trương bước vào, không dám gây ra tiếng động. Nửa năm nay, ông là người chứng kiến Lâm Dịch Phong đã dùng quyền lực của Đường thị và Lâm gia để giăng một tấm lưới sắt, siết cổ gia tộc Thẩm thị đến chết như thế nào. Không một kẽ hở.
Lâm Dịch Phong tắt TV. Sự báo thù đã kết thúc. Nhưng sự trống rỗng trong tim hắn thì không.
“Có chuyện gì?” Hắn hỏi, giọng nói đều đều, không chút gợn sóng.
“Lâm tổng,” Thư ký Trương cung kính, “Ba mẹ của Bùi tiểu thư… họ đang ở phòng tiếp khách. Họ muốn gặp ngài… để cảm ơn.”
Lâm Dịch Phong cứng người.
Hắn không dám.
Hắn là kẻ thù của họ. Hắn là kẻ đã gián tiếp giết chết con gái họ. Hắn không có tư cách nhận lời cảm ơn đó.
“Không gặp.” Hắn quay lưng lại. “Tiễn họ về đi.”
“…Vâng.”
Thư ký Trương định lui ra, nhưng hắn lại gọi giật lại.
“Khoản nợ… của Bùi gia… đã xử lý chưa?”
Thư ký Trương gật đầu. “Đã xong thưa ngài. Nửa tháng trước. Chúng ta đã dùng danh nghĩa quỹ bồi thường của chính phủ để đền bù cho họ một căn nhà mới và một khoản tiền dưỡng già. Họ sẽ không bao giờ biết đó là tiền của ngài.”
“Tốt.”
Lâm Dịch Phong nhìn ra cửa sổ. Thư ký Trương nhìn bóng lưng cô độc của hắn, không khỏi thở dài. Lâm tổng đã trả thù cho cô ấy, đã chăm lo cho cha mẹ cô ấy. Nhưng hắn đã tự giam mình trong một nhà tù còn đáng sợ hơn Thẩm Duyên.
“Chú Trương,” Lâm Dịch Phong đột nhiên lên tiếng.
“Vâng, Lâm tổng?”
“Cảm ơn chú vì đã ở lại một năm nay.” Hắn nói, vẫn không quay đầu lại. “Vé máy bay về Anh của chú, tôi đã đặt vào sáng mai. Chú nên trở về với gia đình.”
Thư ký Trương sững sờ. Hắn đang đuổi ông đi. Hắn đang cắt đứt mối liên hệ cuối cùng với quá khứ.
“Lâm tổng, tôi…”
“Đi đi.”
Thư ký Trương cúi đầu, lui ra, đóng cánh cửa gỗ nặng trịch lại.
Căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Lâm Dịch Phong áp trán lên cửa kính lạnh ngắt.
Yên Yên, anh đã trả thù cho em. Anh đã chăm sóc cha mẹ em.
Nhưng còn anh? Ai sẽ chăm sóc cho anh?
Em có thể… về với anh không? Dù chỉ là trong một giấc mơ thôi cũng được…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận