Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sinh nhật của kẻ tử tù
Hôm nay là sinh nhật 29 tuổi của Lâm Dịch Phong.
Hắn làm hai việc.
Một, hắn ký vào đơn từ chức, rời khỏi mọi vị trí tại tập đoàn Đường thị. Hai, hắn về nhà ăn một bữa cơm cuối cùng với gia đình.
Bữa cơm diễn ra trong sự nặng nề. Mọi người đều biết hắn từ chức, họ nghĩ hắn muốn ra nước ngoài thư giãn, nên cũng không ai dám nói nhiều.
Chỉ có mẹ Lâm là không yên tâm. Bà tiễn hắn ra tận bãi đỗ xe, tay cầm một túi thuốc khẩn cấp, lải nhải dặn dò.
“Ra ngoài phải chú ý thân thể. Dạ dày của con không tốt… À, nếu gặp được cô gái nào tốt, thì dẫn về cho mẹ xem…”
Bà nói xong tự thấy mình lỡ lời, vội im lặng. Một năm qua, hắn không cho phép ai nhắc đến hai chữ “cô gái”.
Nhưng hôm nay, Lâm Dịch Phong không tức giận.
Hắn quay người lại. Hắn chậm rãi ôm lấy mẹ mình.
Mẹ Lâm sững sờ. Đây là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm, con trai bà chủ động ôm bà.
“Mẹ,” giọng hắn khàn khàn, vùi trong vai bà. “Cảm ơn mẹ.”
“Con… con nói gì vậy?” Mẹ Lâm run rẩy, nước mắt trào ra. “Mẹ con với nhau, cảm ơn cái gì…”
Hắn buông bà ra, lùi lại một bước, nhìn bà thật sâu. Rồi, hắn mỉm cười. Một nụ cười nhẹ bẫng, nhưng lại chứa đựng một sự chờ mong kỳ lạ.
“Vâng.” Hắn nói. “Con sẽ dẫn cô ấy về.”
Hắn lên xe, đóng sầm cửa lại trước khi mẹ hắn kịp hiểu ý.
Chiếc xe lao đi, không phải về phía sân bay. Nó đi về phía ngoại ô. Nơi hắn chưa từng dám đến trong một năm qua.
Kim Sơn Non Viên. Nghĩa trang.
Hoàng hôn nhuộm đỏ cả ngọn đồi. Hắn bước xuống xe, trên tay là một bó hoa baby màu xanh lam, lấp lánh như những vì sao mà hắn đã thấy trong mắt cô (Kiếp 3).
Hắn leo lên từng bậc thềm đá. Mỗi bước chân nặng như đeo chì.
Và rồi, hắn thấy cô.
Tấm ảnh trên bia mộ. Vẫn là nụ cười ngây ngô ngày nhập học.
“Yên Yên…”
Hắn gọi tên cô. Và ngay lập tức, hắn quỵ xuống. Trời bắt đầu lất phất mưa. Hắn mặc kệ bộ vest đắt tiền lấm lem bùn đất. Hắn quỳ ở đó, bàn tay run rẩy vuốt ve tấm bia lạnh lẽo.
“Anh… hôm nay là sinh nhật anh.” Hắn thì thầm, giọng vỡ vụn.
“Em nói… em nói kiếp sau sẽ không để anh tìm thấy.” Hắn khóc, nước mắt hòa cùng nước mưa. “Anh biết anh sai rồi… Anh không nên bắt nạt em (Kiếp 3). Anh không nên bỏ rơi em (Kiếp 1). Anh không nên… nói không quen em (Kiếp 2).”
“Em rút lại lời đó được không?” Hắn áp trán mình vào tấm bia. “Yên Yên, anh xin em… Rút lại lời nguyền đó đi…”
“Anh không thể sống một kiếp nữa mà không có em.”
Hắn cầu xin. Hắn mặc cả với một linh hồn đã khuất.
Gió rít qua đỉnh đồi, như một lời từ chối lạnh lùng.
Hắn cười. Một nụ cười méo mó, bi thảm. “Không sao.”
Hắn đứng dậy, bùn đất dính đầy người. “Kiếp sau không tìm được… thì kiếp sau nữa. Kiếp sau sau nữa…”
“Chỉ cần anh còn tồn tại, anh sẽ tìm em.”
“Anh đi chuộc tội đây. Yên Yên. Anh đi tìm em.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận