Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Gây Họa Và Chiếc Khăn Quàng Cổ
Cái chân bị thương hình như đã kích thích dây thần kinh ngôn ngữ của Diệp Sương. Một tràng dài không hề có dấu chấm câu, tuôn ra sạch sẽ, lưu loát, liền một mạch. Đến mức một Cam Lộ nổi tiếng mồm mép tép nhảy, người được mệnh danh là “nhà thiết kế đại tài” ở đầu dây bên kia, cũng phải câm nín, không tìm được một kẽ hở nào để chen vào.
Phải mất vài giây im lặng, Cam Lộ mới ngập ngừng lên tiếng, giọng có chút dò xét: “Con nhỏ đó… nó không làm gì cô chứ? Sao mà phẫn nộ dữ vậy?”
Diệp Sương tất nhiên không thể kể cho anh ta nghe cái bi kịch vừa xảy ra ở bãi đỗ xe. Không thể nói là cô bị một gã lạ hoắc đụng xe, rồi còn bị hắn nhìn chằm chằm vào “cảnh xuân” bị cháy sém, khiến cô thẹn quá hóa giận. Cô chỉ có thể hít một hơi thật sâu, nén giận mà phun ra bốn chữ: “Đàn gảy tai trâu!”
“Được rồi, được rồi, Sương Sương của tôi ơi,” Cam Lộ lại giở cái giọng dỗ ngọt. “Cô là cánh tay phải đắc lực nhất của tôi, là trợ lý vàng mà tôi tin tưởng nhất. Mấy vị khách hàng cao cấp mà khó chiều như thế này, ngoài cô ra, tôi giao cho ai cũng không yên tâm. Có cô ở đó, tôi mới…”
“Dừng!” Diệp Sương gầm lên, cắt ngang tràng thao thao bất tuyệt của anh ta. “Tôi đi! OK? Được chưa?”
Chết tiệt! Còn không phải là đang nịnh hót để đẩy cô ra chiến trường, để cô đi nếm mùi thất bại sao? Lần nào cũng dùng cái chiêu này. Anh ta biết rõ cô sợ nhất cái kiểu lải nhải như tụng kinh của anh ta, cái kiểu nhắc đi nhắc lại dai dẳng như ruồi bọ, khiến người ta chỉ muốn cắn lưỡi tự sát cho rảnh nợ!
Diệp Sương khinh bỉ cái tài dụ dỗ của Cam đại thiết kế sư, nhưng vẫn ngoan ngoãn chui đầu vào rọ. Cô không muốn cắn lưỡi tự sát chút nào.
Thật ra, sửa phương án hay kéo dài tiến độ công trình đều không phải vấn đề lớn. Mấu chốt là cô muốn nhanh chóng kết thúc cái dự án quái quỷ này.
Những kẻ nhà giàu tùy hứng cô gặp nhiều rồi, nhưng cái kiểu vừa ngu vừa thích ra vẻ, lại còn đòi ăn đòn như cô tiểu thư này thì đúng là lần đầu. Ỷ vào bố và chồng đều lắm tiền, mở miệng ra là ra lệnh, không hiểu gì về thiết kế nhưng cứ thích tỏ ra sành sỏi rồi sửa linh tinh phương án. Đây chính là điều Diệp Sương ghét nhất. Nó giống như một sự sỉ nhục, nghi ngờ năng lực chuyên môn của cô. Dù có thể thỏa hiệp, cô cũng không muốn.
Cô là một nhà thiết kế nội thất. Mặc dù trên danh thiếp lúc nào cũng chỉ in hai chữ “Trợ lý”, nhưng trong giới, ai mà không biết trọng lượng của cái chức “trợ lý” này.
Cam Lộ, sếp của cô, là một tượng đài, một vị thần trong giới thiết kế. Anh ta vừa tốt nghiệp đã ẵm giải Red Dot danh giá của Đức, còn mấy giải thưởng trong nước thì nhiều không kể xiết. Chỉ cần anh ta tham gia cuộc thi nào, kiểu gì cũng rinh cúp về.
Được làm việc cho anh ta là ước mơ của vô số nhà thiết kế trẻ. Vì thế, trợ lý thiết kế đi theo anh ta nhiều như lông trâu, và thay đổi cũng nhanh như đèn kéo quân. Diệp Sương là người duy nhất kiên trì trụ lại được, mà còn làm một mạch 4 năm.
Cô biết rõ tài hoa của mình. Mỗi năm đều có không ít công ty lớn đến đào cô, khuyên cô ra ngoài mở công ty riêng. Nhưng cô không muốn rời khỏi Cam Lộ, không muốn tự mình đứng mũi chịu sào. Cô cảm thấy, cứ núp sau lưng Cam Lộ như thế này cũng khá tốt.
Diệp Sương liếc nhìn cái lỗ thủng cháy đen trên áo sơ mi, nhìn phần cổ áo bị bung cúc, chợt thấy hối hận vì đã đồng ý quay lại. Coi như cô có tư tưởng mặc áo cổ V thật sâu đi, nhưng bên trong cái cổ V đó còn có một cái lỗ thủng đen ngòm, lấp ló một cách đầy xấu hổ.
Diệp Sương không phải tín đồ khăn lụa, nhưng Cam Lộ thì có. Anh ta hay vứt đồ lung tung trên xe cô. Cô lục lọi một hồi, quả nhiên tìm thấy một cái. Diệp Sương không quan tâm nó là một cái khăn quàng cổ tiêu chuẩn dành cho nam giới, nhưng vấn đề là nó quá nhàu nát, giống như vừa lôi ra từ một đống vỏ hạt óc chó.
Cô dùng sức vuốt vuốt cho nó phẳng phiu một chút, rồi cắn răng quàng lên cổ. Thôi thì, có còn hơn không.
Lết cái chân đau quay trở lại căn biệt thự, Diệp Sương không tránh khỏi việc bị vị đại tiểu thư kia châm chọc mỉa mai một trận. Cô chỉ cười cho qua. Hơi đâu mà chấp nhặt với loại người đó, đấu võ mồm chỉ tổ rước bực vào thân.
“Chiến tiên sinh đến rồi chứ ạ?” Diệp Sương đi thẳng vào vấn đề, đảo mắt quanh phòng tìm người.
“Hừ!”
“Di!”
Hai âm thanh phát ra cùng lúc từ hai hướng khác nhau. Tiếng “Hừ” dĩ nhiên là của vị đại tiểu thư đang khoanh tay bĩu môi. Còn tiếng “Di!” kinh ngạc kia lại phát ra từ phía sau lưng cô.
Diệp Sương quay đầu lại, mỉm cười chuyên nghiệp: “Ngài hảo…”
Nụ cười của cô đông cứng ngay trên môi.
Gã đàn ông đứng đó. Đôi mắt sau cặp kính râm đang cười cười, nhìn cô từ trên xuống dưới. Đặc biệt, ánh mắt hắn dừng lại rất lâu, đầy ẩn ý, ngay vị trí chiếc khăn quàng cổ đang che đậy “vấn đề” của cô.
“Hải.” Hắn giơ cái kính râm trong tay lên, quơ quơ.
Diệp Sương hoàn toàn tỉnh táo.
Kẻ gây họa!
Chính là gã “phóng hỏa” ở bãi đỗ xe!
Cô thất bại dời ánh mắt đi chỗ khác. Có kẻ bị hại nào lại thảm thương như cô không? Bị đụng xe, bị đốt áo, bị nhìn trộm, giờ còn không dám nhìn thẳng vào mặt kẻ gây họa!
“Sao thế? Hai người quen nhau à?” Hệ thống radar của vị đại tiểu thư lập tức phát hiện ra sự kỳ quặc.
“Không quen!” Diệp Sương buột miệng phủ nhận theo bản năng.
Cô không muốn để cho cái bà cô lắm chuyện này biết tình trạng xấu hổ của mình!
Diệp Sương hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ, như thể đang thầm khuyên nhủ gã đàn ông kia: “Quân tử không nhiều lời!”
Lúc này cô mới nhìn kỹ hắn. Hắn còn trẻ quá. Nói là “hài tử” (đứa trẻ) thì hơi quá, nhưng rõ ràng là rất trẻ. Đã vậy, cô có gì phải xấu hổ trước mặt một đứa con nít chứ?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận