Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Từ Miệng Kẻ Giả Say
Diệp Sương đứng dậy, định chuồn lẹ. Nàng vừa mới hứa hẹn một điều điên rồ, và nàng bắt đầu thấy hối hận. Mối quan hệ này… nó đang mất kiểm soát. Nó không còn là “dạy dỗ” nữa, nó đang biến thành “nghiện ngập”.
“Rối rắm lắm à, em gái?”
Diệp Sương giật nảy mình. Cam Lộ đã ngồi dậy từ lúc nào. Hắn đang ngồi đó, mắt trong veo, không có một chút men say.
“Anh… anh giả say!”
“Không giả say,” Cam Lộ nhún vai, đứng dậy đi pha trà, “làm sao nghe được em ‘thỏ thẻ’ với tình nhân? Làm sao biết được em hứa ‘bù gấp đôi’ bằng cả miệng cả lồn?”
Mặt Diệp Sương đỏ bừng. “Anh!”
“Ngồi xuống đi,” hắn nói, giọng nghiêm túc lại. “Anh cần nói chuyện với em.”
Diệp Sương cảnh giác ngồi xuống.
“Em còn nhớ Khang Lộ nói gì không?” Hắn đưa cho nàng một tách trà nóng. “Nó nói, ‘Diệp Sương, mày sợ đau thì đừng có yêu. Đã sợ chết thì sống làm quái gì?’.” Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng. “Anh hỏi em, em đang sợ cái gì?”
“Em không sợ.”
“Đừng xạo.” Cam Lộ cười nhạt. “Em sợ.”
Diệp Sương im lặng. Nàng đúng là đang sợ.
“Em sợ mình lún vào quá sâu,” nàng thú nhận. “Em sợ đến lúc rút chân ra, nó không chỉ là cái lồn nghiện cặc, mà là cả trái tim này… rút ra không được.”
Cam Lộ thở dài. “Muộn rồi, em gái. Em lún sâu từ cái đêm đầu tiên em dạy nó cách đụ em rồi.”
“Anh…”
“Anh đói,” hắn đột ngột cắt ngang. “Trong tủ lạnh có cháo. Đi hâm cho anh.”
“Anh tự đi mà làm!”
“Em mà không đi,” hắn mỉm cười, “anh sẽ gọi cho thằng nhóc ‘Răng Hàm’ kia, kể cho nó nghe chuyện ngày xưa em bị Ngụy Khải đụ thế nào.”
Diệp Sương đứng phắt dậy. Nàng nghiến răng, đi vào bếp. Nàng biết hắn nói được là làm được.
Nàng bưng bát cháo nóng ra, đặt mạnh xuống bàn, gần như muốn hất vào mặt hắn. “Anh nói đi. Rốt cuộc là thế nào?”
Cam Lộ thong thả húp một muỗng cháo. “Ngon.” Hắn liếm môi. “Khang Lộ.”
“Ý anh là gì?”
“Toàn bộ là do nó sắp đặt.” Cam Lộ kể. Hắn kể cái ngày Diệp Sương trốn đi Úc Châu. “Em tưởng em trốn đi công tác là hay lắm à? Con bé Khang Lộ nó gọi cho anh, nó chửi anh là đồ vô dụng, không giữ nổi em.”
“Nó nói,” Cam Lộ tiếp tục, “em chạy trốn lâu như vậy, chắc chắn là dính phải đào hoa. Mà đào hoa này phải ‘yêu nghiệt’ lắm em mới trốn kỹ thế. Nó điều tra.”
“Điều tra?” Diệp Sương thấy lạnh sống lưng.
“Ừ. Nó lật danh sách nghệ sĩ nam trong công ty nó. Nó nói, ‘Thằng nào vừa đẹp trai, vừa hàng khủng, mà lại vừa ngu, mới có thể làm Diệp Sương của tao chạy trốn?’… Và nó tìm ra thằng nhóc ‘Răng Hàm’ của em.”
Diệp Sương sững sờ. Nàng tưởng đây là bí mật của mình nàng. Hóa ra, nàng chỉ là một con rối trong tay Khang Lộ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận