Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chị Họ Ra Tay
Tâm lý đã được đả thông, Diệp Sương lột xác hoàn toàn. Nàng không còn là con mồi chạy trốn. Nàng là con nhện giăng tơ.
Nàng chủ động hẹn Chiến Lược. Và đêm đó, nàng cho hắn biết thế nào là địa ngục.
Nàng “ngoan ngoãn phục tùng”, nhưng là sự phục tùng của một nữ vương. Nàng dạy hắn. Nàng bắt hắn liếm lồn nàng cho đến khi nàng bắn. Nàng bắt hắn dùng ngón tay móc lồn nàng. Nàng ngồi lên mặt hắn, bắt hắn ăn thứ dâm thủy tanh nồng của nàng.
Và Chiến Lược, từ một cậu bé học việc, đã tốt nghiệp. Hắn trở thành một chiến binh thực thụ trên giường, và hắn nghiện nàng.
Mối quan hệ của họ vẫn lén lút, nhưng Chiến Lược bắt đầu “lấn tới”. Hắn không cam tâm chỉ là một cái máy đụ. Hắn muốn nhiều hơn. Hắn bắt đầu ở lỳ tại căn hộ của Diệp Sương, lý do là “trốn paparazzi”. Hắn mang gối, mang bàn chải đánh răng, mang cả máy chơi game đến. Hắn đang đánh dấu lãnh thổ.
Hồ Giai không phải là kẻ ngốc. Bà ta phát hiện ra sự thay đổi. Bà ta thấy Chiến Lược không còn nổi loạn, hắn ngoan ngoãn, hắn tập trung… nhưng hắn cũng bắt đầu biết nói dối bà ta về lịch trình.
Bà ta lo sợ. Bà ta sợ hắn dính vào Khang Lộ. Nhưng điều tra ra, lại là Diệp Sương. Một “trợ lý thiết kế” già nua.
Bà ta quyết định phải ra tay. Cắt đứt mối quan hệ này trước khi nó hủy hoại con gà đẻ trứng vàng của bà ta.
Hồ Giai không thể tự ra mặt. Bà ta dùng tên trợ lý quèn của Chiến Lược, mua chuộc nó, bắt nó chụp lén. Những bức ảnh Chiến Lược quấn khăn tắm đi lại trong nhà Diệp Sương, hay bức ảnh hắn hôn nàng trong bếp, nhanh chóng nằm trên bàn bà ta.
Và bà ta tìm đến “vũ khí” hoàn hảo: Cao Lệ Lệ, bà chị họ lắm điều, hống hách, và ngu ngốc của Chiến Lược.
Cao Lệ Lệ xông vào văn phòng của Diệp Sương như một cơn bão.
“RẦM!”
Một tập ảnh bị ném thẳng vào mặt Diệp Sương.
“Cô xem đi! Cô xem chuyện tốt cô làm đi! Đồ đĩ già!”
Diệp Sương bình tĩnh nhặt ảnh lên xem. Ảnh chụp khá rõ. Góc chụp từ cửa sổ đối diện.
Nàng ngẩng lên, khuôn mặt không một chút cảm xúc. “Cao tiểu thư, có gì cô nói thẳng. Đừng làm ồn.”
“Cô còn trơ tráo?” Cao Lệ Lệ hét lên. “Nó mới bao nhiêu tuổi mà cô dám xuống tay? Nó là em tôi! Cô dụ dỗ nó! Cô muốn cái gì? Tiền à?”
“Cao tiểu thư,” Diệp Sương đứng dậy, “cô nên về hỏi cậu ta, là ai dụ dỗ ai. Và nếu cô không muốn cả cái văn phòng này biết chuyện, thì làm ơn vặn nhỏ âm lượng lại.”
“Mày…” Cao Lệ Lệ tức điên. “Mày! Đồ đàn bà già! Đã ly hôn một lần rồi mà còn không biết nhục! Mày muốn hủy hoại nó à?”
“Ly hôn thì sao?” Diệp Sương cười lạnh, nàng quyết định diễn. “Ly hôn không có nghĩa là tôi mất quyền được đụ. Pháp luật không cấm.”
Nàng bước tới, ghé sát vào tai Cao Lệ Lệ. “Tôi nói cô nghe một bí mật nhé.”
“Bí mật gì?”
“Tôi và cậu ta,” nàng thì thầm, “chỉ là ‘bạn giường’.”
Cao Lệ Lệ sững sờ. “Cái… cái gì?”
“Bạn giường. Pháo hữu. Cô hiểu không?” Diệp Sương cười, nụ cười đầy mỉa mai. “Cậu ta cần một cái lồn an toàn, sạch sẽ để giải tỏa. Tôi thì cần một cây cặc to, khỏe để sung sướng. Chúng tôi trao đổi sòng phẳng. Không yêu đương, không ràng buộc.”
Nàng lùi lại. “Cô về bảo cậu ta đừng tìm tôi nữa, tôi lập tức đá cậu ta. Cô làm được không?”
Cao Lệ Lệ cứng họng. Bà ta đã chuẩn bị một bài diễn văn hùng hồn về tình yêu, về sự nghiệp… nhưng bà ta không chuẩn bị cho kịch bản “pháo hữu” này.
Bà ta tin. Và bà ta ngồi phịch xuống ghế.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận