Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời thú tội trên đỉnh cao trào
Cơn đau buốt nhói từ nơi giao hợp truyền thẳng lên đại não. Diệp Sương cắn chặt môi dưới, cố gắng chịu đựng từng cú thúc mạnh bạo của Chiến Lược. Hắn vẫn đang điên cuồng ra vào, không một chút thương tiếc. Sự khô khốc ban đầu đã dần được thay thế bằng một chút dịch lỏng, nhưng đó không phải là nước nhờn của khoái cảm, mà là máu. Máu từ những vết xước rách bên trong cửa mình cô.
Hắn đang trừng phạt cô, dùng chính thứ mà cô nói là “công cụ giải quyết sinh lý” để hành hạ cô.
“Em đau lòng lắm phải không?” Hắn gầm gừ, giọng nói đầy hả hê nhưng cũng không giấu được sự tổn thương. Hắn thúc mạnh một cú, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. “Tôi cũng đau! Đau ở đây này!” Hắn dùng tay đấm mạnh vào ngực mình. “Khi nghe em nói tôi chỉ là một thằng bạn giường!”
Diệp Sương thở dốc. Cơn đau thể xác bị cơn đau trong lòng hắn lấn át. Cô biết mình đã sai. Cô không nên nói những lời đó, dù là để đối phó với Cao Lệ Lệ.
“Chiến Lược…” Cô cố gắng nói, giọng run rẩy. “Nghe em giải thích… Đó là em nói dối… Em nói dối Cao Lệ Lệ…”
“Dối trá!” Hắn gầm lên, lại bắt đầu thúc nhanh hơn. Cặc thịt khổng lồ của hắn cày nát lỗ lồn mỏng manh. “Em nói dối nó, hay em nói dối tôi? Em sợ nó, hay em coi thường tôi?”
“Không phải…”
“Em sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi? Hay em sợ con khốn đó làm phiền em? Hay là em… em thực sự nghĩ như vậy?” Hắn dừng lại, cặc thịt vẫn cắm sâu bên trong, ngập đến tận gốc. Hắn nhìn cô, ánh mắt gần như tuyệt vọng. “Diệp Sương, em nói đi. Tôi rốt cuộc là cái gì của em?”
Im lặng. Chỉ có tiếng thở dốc của hai người.
Diệp Sương nhìn sâu vào mắt hắn. Đôi mắt trong veo thường ngày luôn sáng rực như sao, giờ đây ngập tràn tơ máu, đầy phẫn nộ, ghen tuông, và cả sự… yếu đuối.
Hắn đang sợ. Thằng nhóc này đang sợ bị cô bỏ rơi.
Một cảm giác mềm mại bỗng dâng lên trong lòng cô. Cô đã quên mất, hắn mới 20 tuổi. Hắn có thể là một ngôi sao vạn người mê, nhưng trong mối quan hệ này, hắn vẫn chỉ là một cậu trai trẻ đang yêu lần đầu một cách nghiêm túc.
“Dựa!” Cô chửi thề một tiếng. Tiếng chửi thề không phải dành cho hắn, mà là cho chính mình, và cho con khốn Cao Lệ Lệ đã đẩy mọi chuyện đến mức này. Cô nhận ra mình đã bị quay lén. Con mụ đó thật sự quá thâm độc.
Hắn thấy cô im lặng, nghĩ rằng cô đang ngầm thừa nhận. Hắn nhếch mép cười cay đắng. “Được. Nếu đã là bạn giường… thì phải làm cho trọn vẹn!”
Hắn lại bắt đầu di chuyển, nhưng lần này, sự tức giận đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một nỗi tuyệt vọng tàn bạo. Hắn muốn chiếm hữu, muốn lấp đầy cô, muốn cô không thể nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài hắn.
Nhưng Diệp Sương đột nhiên thay đổi.
Cô không còn chống cự. Thay vào đó, cô vòng tay qua cổ hắn. Đôi chân thon dài đang bị banh rộng, giờ đây chủ động quặp lấy hông hắn, kéo hắn vào sâu hơn.
Chiến Lược sững lại. Hắn cảm nhận được sự thay đổi. Lỗ lồn đang kháng cự của cô bỗng nhiên siết lại, nhưng không phải là co rúm vì sợ hãi, mà là… co bóp để mời gọi.
“Em…” Hắn ngỡ ngàng.
Diệp Sương nhướng người, hôn lên môi hắn. Một nụ hôn nhẹ, xóa đi vị máu tanh ban nãy.
“Anh muốn biết anh là gì của em, phải không?” Cô thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào mặt hắn.
Hắn không trả lời, chỉ nhìn cô chằm chằm.
Diệp Sương cười khẽ, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy quyến rũ. “Anh là… thằng ngốc của em.”
“Cái gì?”
“Một thằng nhóc ngốc nghếch,” cô lặp lại. “Bị người ta khích vài câu đã nổi điên lên, về hành hạ phụ nữ của mình. Em nói dối nó, anh cũng tin à?”
Hắn vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng cây hàng của hắn thì có phản ứng. Nó cảm nhận được vách thịt bên trong đang âu yếm nó, liếm láp nó.
“Nhưng em nói…”
“Em nói gì quan trọng sao?” Giọng cô trở nên dâm đãng một cách kỳ lạ. Cô chủ động ưỡn người lên, để cặc hắn đâm sâu hơn. “Quan trọng là… cái này…”
Cô thở hắt ra một tiếng rên rỉ mê người. “Quan trọng là… lỗ lồn của em… nó nhớ anh… Nó nhớ cây cặc bự của anh… Anh xem…” Cô ưỡn hông, tự mình nhấp nhứ. “Nó đang mút anh này… Nó đang muốn anh… Đâm nát nó đi…”
Chiến Lược nuốt nước bọt. Cơn giận biến đi đâu mất. Chỉ còn lại dục vọng nguyên thủy đang trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn không còn là con thú bị thương, hắn là con thú đang đói.
“Em… Em vừa nói gì?”
“Em nói…” Diệp Sương liếm môi, ánh mắt ướt át. “Lỗ lồn em ngứa… Nó muốn anh đâm… Anh đâm mạnh vào… Đâm cho nó sướng… được không, Răng Hàm của em?”
Chỉ một câu “Răng Hàm của em” đã đánh sập toàn bộ phòng tuyến của hắn.
Hắn gầm lên một tiếng, không phải vì giận, mà vì sướng. Hắn bắt đầu thúc. Nhưng lần này, không còn là sự trừng phạt. Đó là sự giao hợp cuồng nhiệt.
“A… A… Đúng rồi…” Diệp Sương ngửa cổ rên rỉ. Sự thô bạo ban đầu đã kích thích cô. Máu và nước lồn giờ đây hòa quyện, tạo thành thứ bôi trơn hoàn hảo. “Mạnh nữa lên anh… Đụ em đi… Đụ chết con đĩ dâm đãng này đi…”
“Em là con đĩ của tôi!” Hắn đáp lại, thúc từng cú trời giáng. “Con đĩ chỉ biết ăn cặc của tôi!”
“Vâng… Em là đĩ… Lỗ lồn này chỉ chờ cặc anh thôi… A… Sướng… Sâu quá…”
Cô quặp chặt lấy hắn. Cô biết, cơn bão đã qua. Giờ là lúc tận hưởng sự cuồng loạn sau cơn bão. Hắn tức giận vì hắn ghen. Hắn ghen vì hắn yêu. Thằng nhóc này, cuối cùng cũng chịu thừa nhận trái tim mình.
Và cô, bằng chính cơ thể mình, đang cho hắn câu trả lời mà hắn muốn.
Hắn thúc như điên. Hắn muốn bù lại sự tức giận ban nãy. Hắn muốn cô phải hét lên tên hắn, phải thừa nhận hắn.
“Nói! Em yêu ai?” Hắn thúc mạnh.
“A… Yêu anh… Yêu Chiến Lược… Yêu Răng Hàm…” Cô rên rỉ, đầu óc quay cuồng trong khoái cảm.
“Nói! Em là của ai?”
“Của anh! Em là của anh! Lỗ lồn này là của anh… A… A… Sắp… Sắp ra…”
Hắn càng thúc nhanh hơn khi nghe cô sắp lên đỉnh. Hắn muốn thấy cô tan chảy dưới thân hắn. Hắn muốn cô biết ai mới là chủ nhân của cơ thể này.
“Ra đi! Ra cho tôi xem!” Hắn gầm lên.
Diệp Sương co giật. Cô thét lên một tiếng cuối cùng, cơ thể cong lên như cây cung. Lỗ lồn cô co bóp điên cuồng, siết chặt lấy cây cặc của hắn. Nước lồn bắn ra, tưới đẫm nơi giao hợp của hai người.
Hắn cảm nhận được sự co giật nóng hổi đó, và hắn cũng không thể kìm nén được nữa. Hắn thúc thêm vài cú thật sâu, rồi gầm lên, bắn tất cả tinh dịch nóng hổi của mình vào sâu trong tử cung cô.
Hắn đổ ập xuống người cô, thở hổn hển. Cơn giận đã tan biến, chỉ còn lại sự thỏa mãn và mệt mỏi.
Diệp Sương vòng tay ôm lấy tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của hắn, vỗ về.
“Đồ ngốc,” cô thì thầm. “Lần sau có chuyện gì, phải hỏi em trước, biết chưa? Đừng có nổi điên lên như vậy nữa… Em đau muốn chết.”
Chiến Lược không nói gì. Hắn chỉ dụi mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc. Hắn biết, hắn đã thua. Thua hoàn toàn trước người phụ nữ này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận