Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bằng chứng tội lỗi
Diệp Sương quay trở lại làm việc như thể không có gì xảy ra. Nhưng sự xanh xao và mệt mỏi không qua được mắt Cam Lộ. Hắn để ý cô cả tuần nay. Cô ít nói hơn, hay thẫn thờ, và uống cà phê nhiều gấp đôi bình thường.
Hôm đó, họ có cuộc họp về dự án của người Đức. Diệp Sương đang trình bày bản vẽ, cô cúi xuống tìm tài liệu trong túi xách. Tờ giấy siêu âm, thứ mà cô đã quên vứt đi, rơi ra cùng với một tập giấy tờ.
Cô không để ý. Nhưng Cam Lộ thì thấy.
Hắn nhặt nó lên khi cô đang quay đi chỗ khác. Hắn nhìn vào tờ giấy.
Một phòng khám phụ khoa. Tên giả. Và một cái chấm đen. Tuổi thai: 7 tuần. Ngày tháng: tuần trước.
Tim Cam Lộ như bị bóp nát.
7 tuần trước. Đó là khoảng thời gian Chiến Lược còn ở đây, trước khi hắn đi đóng phim.
Cam Lộ nhìn Diệp Sương, người vẫn đang thao thao bất tuyệt về vật liệu ốp tường, và cơn giận bốc lên. Con bé ngốc này! Nó lại làm cái chuyện ngu xuẩn này một mình!
Hắn đợi cuộc họp kết thúc. Khi mọi người đã ra về, hắn đóng sập cửa phòng họp lại.
“Cái đéo gì đây?” Hắn ném tờ giấy siêu âm lên bàn.
Diệp Sương giật mình, nhìn thấy tờ giấy, mặt cô cắt không còn giọt máu.
“Anh…”
“Em có thai? Của Chiến Lược?” Cam Lộ gầm lên. “Và em… em phá nó rồi?”
Diệp Sương cúi gằm mặt. Im lặng.
Sự im lặng đó là câu trả lời.
“Em điên rồi à, Diệp Sương!” Cam Lộ tức đến mức muốn đập bàn. “Tại sao em không nói với tôi? Tại sao em không nói với nó? Em nghĩ em là siêu nhân à? Một mình đi giải quyết?”
“Đó là việc của em,” cô ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng kiên quyết. “Không liên quan đến anh. Càng không liên quan đến cậu ta.”
“Không liên quan?” Cam Lộ cười nhạt. “Hài hước thật. Em nằm dưới thân nó, để nó đụ, để nó bắn tinh vào người, rồi giờ em nói không liên quan?”
“Cam Lộ!” Cô hét lên. “Anh đừng nói nữa!”
“Tôi phải nói!” Hắn đấm tay xuống bàn. “Em biết nó sẽ hủy hoại sự nghiệp của nó? Hay em sợ nó không chịu trách nhiệm? Hay em… em lại tự ti, nghĩ mình không xứng?”
Diệp Sương cắn chặt môi, nước mắt bắt đầu rơi.
Cam Lộ thở dài. Hắn biết mình đã nói trúng tim đen. Hắn ngồi xuống đối diện cô.
“Sương Sương,” hắn dịu giọng. “Em không thể cứ mãi thế này. Em không thể cứ một mình gánh vác mọi thứ. Em làm vậy, là không công bằng với nó.”
“Công bằng?” Cô cười cay đắng. “Tin đồn của cậu ta với con bé diễn viên kia đầy rẫy ngoài kia. Em đến nói em có thai? Để làm gì? Để người ta nói em bám lấy nó à? Để Hồ Giai xé xác em ra à?”
Cam Lộ sững lại. Tin đồn. Phải rồi.
Hắn rút điện thoại ra. “Chuyện này, không thể để yên.”
Hắn bấm số gọi cho Khang Lộ. Hắn không nói gì, chỉ chụp ảnh tờ siêu âm, gửi qua.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi một giọng nói lạnh như băng vang lên: “Cái gì đây?”
“Như cô thấy đấy,” Cam Lộ nói. “Con bé ngốc của chúng ta. Nó vừa tự mình đi ‘giải quyết’ hậu quả.”
“Mẹ kiếp!” Khang Lộ chửi thề. “Con rùa rút cổ này! Nó đang ở đâu?”
“Ngồi đối diện tôi. Đang khóc.”
Khang Lộ im lặng. “Tôi biết rồi. Chuyện tin đồn của Chiến Lược, để tôi xử lý. Chăm sóc nó đi. Đừng để nó làm chuyện ngu ngốc nữa.”
Điện thoại cúp máy.
Tại trụ sở K Media, Khang Lộ ngồi trong văn phòng xa hoa của mình. Gương mặt băng giá của cô giờ đây đằng đằng sát khí. Cô gọi cho thư ký.
“Bảo Hồ Giai lên gặp tôi. Ngay lập tức.”
Hồ Giai bước vào văn phòng, lòng có chút bất an. Khang phó tổng không bao giờ gọi bà ta nếu không có chuyện lớn.
Khang Lộ không nói gì, chỉ xoay màn hình máy tính về phía Hồ Giai. Trên đó là tin tức về Chiến Lược và nữ diễn viên kia.
“Giải thích đi,” Khang Lộ lạnh lùng.
Hồ Giai chột dạ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Khang phó tổng, đây chỉ là chiến lược PR. Tăng nhiệt độ cho phim mới…”
“PR?” Khang Lộ nhếch mép. “Hay là cậu ta muốn dùng cái này để kích động người khác?”
Hồ Giai cứng họng. Bà ta biết Khang Lộ và Diệp Sương thân thiết.
“Tôi không rõ ý cô…”
Khang Lộ đứng dậy, đi vòng quanh bàn. “Hồ Giai, bà là người thông minh. Bà biết Chiến Lược đang qua lại với ai. Bà biết Diệp Sương là bạn tôi.”
Bà ta dừng lại trước mặt Hồ Giai. “Bà có biết, trong lúc bà và cậu ta đang diễn trò PR này, Diệp Sương vừa phải một mình đến bệnh viện không?”
Hồ Giai sững sờ. “Đến bệnh viện?”
Khang Lộ cười lạnh. “Phá thai. Đứa con của Chiến Lược.”
“Trời…!” Hồ Giai thật sự sốc. Bà ta không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy.
“Cậu ta yêu cầu bà làm tin đồn này, đúng không?” Khang Lộ hỏi thẳng. “Để chọc tức Diệp Sương, vì con bé không chịu liên lạc?”
Hồ Giai gật đầu. Đây đúng là kế hoạch của Chiến Lược.
“Hai đứa ngu ngốc!” Khang Lộ nghiến răng. “Một thằng thì trẻ con, một con thì rùa rút cổ!”
Bà ta quay lại bàn làm việc. “Dẹp ngay cái tin đồn này đi. Tôi không muốn thấy bất cứ hình ảnh nào nữa. Còn Chiến Lược, nói với cậu ta, nếu cậu ta còn muốn cái sự nghiệp này, thì ngoan ngoãn làm việc đi. Chuyện của cậu ta và Diệp Sương, tôi sẽ lo.”
Hồ Giai vội vã gật đầu.
“À,” Khang Lộ nói thêm. “Tôi nghe nói bà đang muốn đẩy mấy đứa nhỏ mới vào dự án điện ảnh của đạo diễn Trương?”
Hồ Giai sáng mắt lên.
“Tôi sẽ nói chuyện với bên đó. Coi như… là phí bịt miệng cho bà. Nhưng nhớ kỹ,” mắt Khang Lộ nheo lại. “Chiến Lược là nghệ sĩ của bà, nhưng Diệp Sương là người của tôi. Đừng để tôi nghe thấy bà làm gì bất lợi cho cô ấy.”
Hồ Giai cúi đầu. “Tôi hiểu rồi, Khang phó tổng.”
Khi Hồ Giai rời đi, Khang Lộ nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà ta thở dài. Tình yêu, đúng là thứ phiền phức nhất trên đời. Bà ta phải tìm cách cho hai kẻ ngốc kia gặp lại nhau.
Và lần này, không thể để chúng nó chạy thoát nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận