Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bẫy Tình Trong Phòng Tổng Thống
Khang Lộ tắt màn hình máy tính, ném chiếc điện thoại lên mặt bàn gỗ lim. Tấm ảnh siêu âm mà Cam Lộ vừa gửi qua như một cái tát ném thẳng vào mặt cô.
“Con ngốc này…” Cô rít lên qua kẽ răng.
Diệp Sương, con rùa rút cổ cứng đầu nhất mà cô từng biết. Khang Lộ đã tốn bao nhiêu công sức mới dọn đường cho nó và thằng nhóc Chiến Lược kia. Cô đã dùng cả uy quyền của mình để dẹp tan cái tin đồn nhảm nhí mà Hồ Giai và Chiến Lược bày ra. Cô đã nghĩ, chỉ cần cho chúng nó không gian, chúng nó sẽ tự tìm về với nhau.
Ai ngờ, con ngốc đó lại một mình đi giải quyết hậu quả. Một mình. Lại là một mình.
Nó có biết sau lần tổn thương tử cung nghiêm trọng ở Mỹ, khả năng nó mang thai lại mỏng manh đến mức nào không? Nó có biết cái thai này có thể là cơ hội cuối cùng của nó không? Vậy mà nó nỡ lòng vứt bỏ.
Khang Lộ bốc máy gọi cho Cam Lộ.
“Tút… tút…”
“Nghe đây, nữ vương của tôi.” Giọng Cam Lộ có vẻ mệt mỏi.
“Dẹp ngay cái giọng đó đi.” Khang Lộ lạnh lùng. “Em của anh, nó tự đi phá thai rồi. Con của thằng nhóc Chiến Lược.”
Đầu dây bên kia im bặt. Vài giây sau, Cam Lộ chửi thề một tiếng. “Mẹ kiếp! Nó…”
“Nó lại trốn.” Khang Lộ ngắt lời. “Nó nghĩ nó hy sinh cho thằng nhóc đó là vĩ đại lắm. Nó nghĩ sự nghiệp của thằng đó quan trọng hơn hạnh phúc của nó. Con điên!”
“Vậy… giờ sao?” Cam Lộ hỏi. “Thằng nhóc kia còn đang bận đóng phim, nó có biết cái gì đâu.”
“Nó không biết, thì phải cho nó biết.” Ánh mắt Khang Lộ lóe lên. “Nó dám bày trò chơi trò tin đồn để chọc tức Diệp Sương, thì nó phải chịu trách nhiệm cho hậu quả. Tôi sẽ không để con bé đó chịu thiệt.”
“Nhưng mà…”
“Anh bận lắm à?” Khang Lộ hỏi. “Dự án với bên Đức xong chưa?”
“Vẫn đang trong giai đoạn chốt ý tưởng. Mà… liên quan gì?”
“Tốt.” Khang Lộ cười khẩy. “Tôi đặt một phòng Tổng thống ở Hilton. Anh gọi cho Diệp Sương, nói là sếp lớn bên Đức muốn gặp gấp, chốt phương án cuối cùng. Nói lão ta sắp về nước, chỉ có tối nay.”
Cam Lộ hiểu ra ngay. “Cô… cô định gài bẫy à? Cô gọi luôn thằng nhóc kia đến?”
“Việc của anh là đưa Diệp Sương đến đó. Và biến mất.”
“Này, tôi cũng là sếp của nó đấy. Bảo tôi đi làm mấy cái việc mờ ám này…” Cam Lộ càu nhàu.
“Vậy anh có muốn nó cứ mãi đau khổ, tự dằn vặt, rồi lại cấm dục thêm mười năm nữa không?”
Cam Lộ thở hắt ra. “Được rồi. Coi như tôi vì em gái mình. Nhưng xong vụ này, cô phải bao tôi một chầu…”
“Cút!” Khang Lộ dập máy.
________________

Diệp Sương mệt mỏi quẹt thẻ phòng. Cánh cửa gỗ nặng trịch của phòng Tổng thống mở ra. Cô choáng ngợp. Căn phòng còn lớn hơn cả căn hộ của cô. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng, đèn chùm pha lê rủ xuống như một thác nước, và bức tường kính khổng lồ nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm.
“Trời đất…” Cô lẩm bẩm. “Bọn Đức này… xa hoa quá vậy?”
Cô vừa trải qua mấy tuần làm việc như điên. Vụ phá thai khiến cô kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần. Công việc là thứ duy nhất giúp cô không gục ngã. Cô đã cố không nghĩ đến Chiến Lược, cố không đọc tin tức về hắn và cô đào kia. Nhưng trái tim cô, nó vẫn đau âm ỉ.
“Cam Lộ? Anh đâu rồi?” Cô gọi.
Cam Lộ bước ra từ phòng khách nhỏ, vẻ mặt hơi mất tự nhiên. “À… anh đây. Thấy sao? Ghê gớm không? Bọn tư bản giãy chết nó phải thế.”
Diệp Sương nhíu mày. “Em thấy có gì đó không đúng. Sếp lớn người Đức hẹn gặp ở đây? Trong phòng khách sạn?”
“Thì… thì lão ta nói tiện thể. Bọn họ đang họp ở phòng bên cạnh.” Cam Lộ chỉ bừa. “Sếp lớn của họ mai về nước rồi, nên muốn chốt gấp hôm nay. Em cắm máy tính vào đi, chuẩn bị bản vẽ.”
Diệp Sương vẫn nghi ngờ, nhưng cũng đành làm theo. Cô mở túi, lấy laptop ra. Cô mệt đến mức chẳng buồn tranh cãi.
Cam Lộ nhìn cô cắm dây, vẻ mặt lấm lét. Hắn liếc đồng hồ.
“Chết tiệt.” Hắn vỗ trán. “Anh để quên cái tập báo giá chi tiết ở dưới xe rồi. Cái tập quan trọng nhất!”
“Trời ạ,” Diệp Sương thở dài.
“Với lại… anh cũng cần uống ly cà phê cho tỉnh táo. Bọn Đức này hành người quá.” Cam Lộ vừa nói vừa lùi ra cửa. “Em ở đây nhé. Anh xuống dưới một lát. Chắc cũng… nửa tiếng.”
Hắn đã ra đến cửa, lại thò đầu vào, dặn dò một câu cuối cùng, cố tỏ ra bình thường:
“À, lát anh lên, em nghe chuông thì mở cửa cho anh là được nhé. Đừng mở cho người lạ đấy.”
“Em biết rồi. Đi nhanh lên.”
Cánh cửa đóng sập lại.
Diệp Sương thở dài, ngả người ra ghế sofa nhung. Căn phòng quá lớn, quá yên tĩnh. Cô cảm thấy thật nhỏ bé và cô độc. Cô nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh hai vạch đỏ…
Một mình. Lại một mình.
Cô không biết, bên ngoài khách sạn, một chiếc xe bảo mẫu màu đen vừa dừng lại. Một bóng người cao lớn đội mũ lưỡi trai sụp xuống, nhanh chóng bước vào sảnh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận