Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trái Tim Của Yêu Nữ
Hơi thở của Chiến Lược phả ra từng luồng nóng rực, đứt quãng. Hắn vẫn còn cắm sâu trong cô, nhưng cơn cuồng nộ đã tan biến, chỉ còn lại sự mệt mỏi và thỏa mãn rã rời sau khi bắn ra dòng tinh dịch của một trăm ngày. Hắn gục đầu vào hõm cổ Diệp Sương, hít hà mùi mồ hôi, mùi nước hoa, và mùi dâm mỹ của riêng cô.
Diệp Sương nằm trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ, tóc tai rối bời, bết vào mặt bàn lạnh. Trận cuồng dâm vừa rồi khiến cô như vừa chết đi sống lại. Cô đẹp, một vẻ đẹp ma mị, kiệt sức. Làn da trắng sứ lấm tấm dấu hôn đỏ bầm, đôi môi sưng mọng, và ánh mắt mơ màng như sương khói. Cô giống hệt một con yêu nữ vừa hút cạn tinh khí của kẻ lữ hành.
Chiến Lược nhìn cô, và cơn giận dữ ban nãy lại len lỏi trở lại, nhưng không phải là phẫn nộ, mà là một nỗi ghen tuông, một sự bất lực đến đắng ngắt.
Hắn có thể dùng cây cặc này, dùng sức mạnh đàn ông này để đụ cô, để bắt cô rên rỉ, bắt cô bắn nước, nhưng hắn không thể chạm vào trái tim cô. Hắn biết, trong góc khuất nào đó của tâm hồn, cô vẫn đang khóc thương cho mối tình đầu, cho thằng khốn Ngụy Khải. Hắn có thể chiếm hữu cái lồn ướt át này, nhưng hắn không chiếm được trái tim khô cằn kia.
Lãnh địa duy nhất của hắn… chỉ là thân thể này.
Diệp Sương cảm nhận được hắn đang mềm dần. Cơn cao trào vừa qua đi, nhưng cái lỗ lồn bị đụ sướng của cô vẫn còn đang co giật, luyến tiếc. Nó chưa đủ. Nó vẫn đói.
Cô khẽ cử động, vách thịt non bên trong vô thức co bóp, siết lấy cây cặc đang muốn rút lui.
Chiến Lược giật mình, ngẩng đầu. “Em…”
Diệp Sương nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn mờ hơi nước, cô liếm đôi môi sưng mọng, thì thầm một câu, một câu nói đánh sập hoàn toàn lý trí của hắn:
“Còn muốn…”
Hai chữ đó, nhẹ như lông hồng, mà nặng tựa ngàn cân. Nó là sự thừa nhận trần trụi nhất.
“Em… con đĩ này…” Hắn nghiến răng. Hắn vừa mới bắn kiệt sức.
“Em muốn nữa… Răng Hàm…” Cô rên rỉ, chủ động ưỡn cái mông trần, để lỗ lồn cọ xát vào gốc cặc hắn. “Nó… nó vẫn còn ngứa…”
Cơn ghen tuông, sự mệt mỏi, tất cả biến mất. Hắn chỉ còn biết một điều: con yêu nữ này đang đòi ăn. Và hắn là chủ nhân duy nhất có thể cho nó ăn.
“Được. Em muốn, anh cho em.”
Hắn gầm lên. Hắn rút cặc ra. Tiếng “Phụt” ướt át vang lên. Hắn không cho cô kịp phản ứng, hắn cúi xuống, một tay luồn dưới lưng, một tay dưới khoeo chân, bế xốc cô lên.
“A!” Cô hét lên, vội vàng quặp chặt lấy hông hắn. Cây cặc mềm của hắn vẫn còn dính trong cửa mình cô, nhưng giờ cô đang lơ lửng, toàn bộ trọng lượng cơ thể ép cái lỗ lồn non mềm nuốt trọn nó lần nữa.
Hắn bế cô, đi thẳng về phía chiếc giường King size xa hoa. Hắn không đi nhẹ nhàng. Hắn bước mạnh, mỗi bước đi, cơ thể cô lại bị nảy lên, khiến cây cặc thụt ra thụt vào trong cái lồn ướt của cô.
“Ư… A… Đừng… Sóc… sóc quá…” Cô rên rỉ, mặt úp vào vai hắn.
“Ngoan nào, sắp đến ‘chuồng’ rồi.”
Hắn quẳng cô lên tấm nệm lụa mềm mại. Hắn không leo lên ngay. Hắn đứng bên giường, nhìn xuống cô. Một bức tranh hoàn mỹ của dục vọng. Cô nằm đó, trần trụi, hai chân hơi khép hờ, nước lồn trong suốt chảy thành dòng xuống ga giường.
“Em nói em muốn, phải không?” Hắn hỏi, cây cặc của hắn, bị kích thích bởi hành động vừa rồi, đang từ từ ngóc đầu dậy.
Diệp Sương không nói, cô chỉ gật đầu, banh hai chân ra. Đó là lời mời gọi chí mạng nhất.
Hắn leo lên, đè nghiến cô xuống. “Anh sẽ ở trên người em cả đời,” hắn thì thầm, không biết là đang hứa hẹn hay đang nguyền rủa. “Anh sẽ đụ em đến khi nào em quên hết mọi thằng đàn ông khác. Anh sẽ đụ em đến khi trong đầu em chỉ có cây cặc này thôi. Dù em không yêu anh, anh cũng sẽ đụ em!”
Hắn thúc mạnh vào. Lần này, không còn sự vội vã. Lần này là sự chiếm hữu chậm rãi, sâu thẳm.
Hắn đụ cô.
Từng cú, từng cú, lút cán. Hắn muốn cô cảm nhận từng milimet cây cặc của hắn đang lấp đầy cô. Hắn muốn cô cảm nhận hắn đang ở sâu bên trong, chạm vào nơi sâu thẳm nhất của cô.
“A… A… Sâu… Răng Hàm… sâu quá…”
Hắn không trả lời, chỉ dồn sức vào hông. Hắn đụ cô theo một nhịp điệu thôi miên. Rút ra thật chậm, để cô cảm nhận sự trống rỗng, rồi lại đâm vào thật mạnh, để cô cảm nhận sự căng đầy.
Diệp Sương không chịu nổi. Sự tra tấn ngọt ngào này còn đáng sợ hơn cả cuồng bạo. Nó làm cô phát điên. Lỗ lồn cô co bóp không ngừng, cố gắng mút lấy hắn, giữ hắn lại.
Hắn cảm nhận được. Hắn cười. “Nó thích lắm, phải không? Nó đang bú cặc anh đấy. Con đĩ nhỏ tham lam.”
“Ư… ư…”
Cô không nói được gì nữa. Khoái cảm dâng lên như thủy triều. Và rồi, cô khóc. Không phải tiếng thét, mà là những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ trào ra từ khóe mi nhắm nghiền. Cô khóc vì quá sướng, khóc vì quá tủi thân, khóc vì nhận ra mình đã lún sâu đến mức không thể thoát ra.
Chiến Lược dừng lại. Hắn cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên ngực mình.
Hắn cúi xuống, liếm đi giọt nước mắt trên má cô. “Sao lại khóc? Anh đụ em không sướng à?”
Diệp Sương lắc đầu, vòng tay ôm siết lấy hắn, giọng nức nở. “Không… Sướng… Sướng quá… Nhưng… anh cho nhiều quá… Em nhận không nổi…”
“Anh tình nguyện cho. Em sợ cái gì?”
“Em sợ…” Cô nấc lên, vùi mặt vào ngực hắn. “Em sợ đến ngày anh đi… em sẽ không chịu nổi… Em sẽ nhớ anh…”
Tim Chiến Lược như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Đây là lần đầu tiên cô thừa nhận.
“Vậy tại sao anh phải đi?” Hắn hỏi, giọng khàn đi. “Tại sao em không giữ anh lại? Diệp Sương, nói anh nghe, tại sao em không bao giờ chịu giữ anh lại?”
Cô cứng người. Bức tường vô hình lại được dựng lên. Cô lắc đầu, đẩy nhẹ hắn ra. “Đừng hỏi nữa. Làm ơn.”
Bầu không khí chùng xuống. Hắn biết, hắn lại chạm vào vùng cấm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận