Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái gọi là tình yêu (Góc nhìn Diệp Sương – Phần 1)
Người ta hay bảo tình yêu khiến con người ta hèn mọn, thấp đến mức tan vào bụi đất. Con mụ Trương Ái Linh làm ra vẻ thanh cao ấy nói đúng một điều. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tan vào bụi, tôi sợ mình sẽ biến thành vũng bùn lầy.
Tôi, Diệp Sương, vốn nên là một người đàn bà bình thường, có một cuộc đời bình thường. Nhưng số phận đã đẩy tôi vào bi kịch. Gã chồng cũ bệnh hoạn đó, Ngụy Khải, đã dùng thuốc, dùng sự tra tấn ái tình biến thái của gã, để kích hoạt trong tôi một thứ mà y học gọi là “chứng nghiện tình dục” (tính nghiện chứng). Một cái tên nghe thật buồn cười và đáng xấu hổ. Tôi không nghiện, tôi chỉ là bị ép phải thèm khát. Tôi cảm thấy mình giống như một con hồ ly tinh bị ép tu luyện, chỉ cần ngửi thấy hơi đàn ông là toàn thân run rẩy, chỉ muốn được làm tình, chỉ muốn được con cặc đâm xuyên qua để giải tỏa cơn ngứa ngáy từ trong xương tủy.
Tôi không muốn làm một con đàn bà lăng loàn. Tôi muốn chứng minh mình trong sạch.
Và thế là tôi bắt đầu cuộc sống cấm dục.
Suốt năm năm trời.
Năm năm đó, tôi tự xây cho mình một cái đê khô khốc. Tôi vùi đầu vào công việc, tôi dùng sự lạnh lùng để dọa mọi gã đàn ông muốn tiếp cận. Tôi tự thôi miên mình rằng tôi không cần, rằng tôi đã quên cái cảm giác được lấp đầy nó sung sướng đến mức nào.
Nhưng cái đê đó, dù có kiên cố đến mấy, cũng chỉ cần một thằng nhóc con đái một bãi là vỡ tan.
Và thằng nhóc đó đã xuất hiện.
Chiến Lược. Hay như tôi vẫn gọi yêu nó, Răng Hàm.
Nói nó là một thằng nhóc con thì chẳng sai chút nào. Tôi hơn nó mười ba tuổi. Mười ba tuổi! Đủ để tôi đẻ ra nó rồi nuôi nó đến tuổi biết cầm cặc đi đụ con gái nhà người ta. Cái hố sâu ngăn cách về tuổi tác đó, đáng lẽ tôi phải tránh xa, nhưng không, tôi lại đâm đầu nhảy xuống.
Tôi không đổ lỗi cho nó. Tôi đổ lỗi cho chính cái lồn của mình.
Cái lồn chết tiệt của tôi đã phản bội lý trí tôi. Nó không phải là cơn nghiện bệnh lý năm xưa, không phải là thứ thuốc của Ngụy Khải. Lần này, nó là sự vui sướng nguyên thủy nhất, là sự thèm khát đến từ tận cùng tâm hồn.
Tôi sợ hãi cảm giác đó.
Cái cảm giác cơ thể mình tan chảy dưới thân một thằng nhóc còn non nớt, cái cách mà con cặc căng mọng sức sống của nó lấp đầy tôi, cái cách nó vụng về tìm kiếm điểm G của tôi, cái cách nó gầm gừ khi bắn vào trong… Mọi thứ về nó đều khiến tôi phát điên.
Tôi chạy trốn. Tôi trốn như một con chó hoang bị đánh bẫy.
Nhưng tôi có hai “người bạn tốt”. Khang Lộ và Cam Lộ. Chúng nó bán đứng tôi không chỉ một lần.
Con Khang Lộ, cái con mụ mặt lạnh như tiền, giàu nứt đố đổ vách và coi đàn ông như rác, nó bảo tôi: “Sương, mày cứ coi như đi dạo chợ vịt cao cấp. Thằng nhóc đó là hàng thượng hạng, mày là khách quen, cứ chơi cho đã đi rồi vứt. Việc gì phải xoắn?”
Còn Cam Lộ, gã thiết kế sư mồm mép đào hoa, gã bạn thân luôn thèm muốn tôi nhưng tôi không cho, thì lại nói: “Em à, cứ coi nó như một người kế tục, một món khai vị. Em cấm dục lâu quá rồi, cần phải ‘thông’. Thằng này không được thì còn thằng khác.”
Nghe hay không? Trong mắt chúng nó, tôi và Chiến Lược chỉ là một cuộc trao đổi thân xác, một cuộc chơi qua đường. Chẳng ai tin vào thứ gọi là tình yêu.
Nhưng vấn đề là, tôi lại càng ngày càng lún sâu.
Tôi bắt đầu chú ý đến nó. Hơn cả một cái máy làm tình.
Nó là diễn viên, là ngôi sao đang lên. Đám con gái xếp hàng muốn sinh con cho nó chắc vòng quanh Trái Đất cũng không hết. Tôi tự biết mình đứng ở đâu. Tôi tự nhủ nó đến với tôi đơn giản vì tôi là một con đàn bà “an toàn”, một con đĩ có kỹ thuật, người đã dạy cho nó biết bao nhiêu tư thế, biết bao nhiêu cách để làm tình cho sướng.
Tôi biết, sớm muộn gì nó cũng sẽ chán. Khi nó đã đủ lông đủ cánh, nó sẽ bay đi tìm những con chim non tơ hơn.
Tôi đợi ngày đó. Nhưng tôi cũng sợ ngày đó tới.
Cho nên, tôi coi mỗi lần chúng tôi lên giường là lần cuối cùng. Tôi dốc hết sức mình, tôi phối hợp, tôi rên rỉ, tôi dùng hết kỹ năng của một con đĩ già đời để làm nó sướng điên. Tôi chỉ mong vẽ nên một dấu chấm hết thật hoàn mỹ.
Nhưng cứ mỗi khi tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc, nó lại cho tôi một cái “tiếp theo”. Cứ thế, dai dẳng suốt nhiều năm.
Đến nỗi tôi đã từng có suy nghĩ hoang đường, rằng có lẽ ngay cả khi nó cưới vợ sinh con, chúng tôi vẫn sẽ duy trì cái mối quan hệ đụ nhau lén lút này.
Tôi không dám nói cho ai biết, kể cả Khang Lộ, rằng tôi đã từng mang thai con của nó.
Cái ngày que thử thai hiện lên hai vạch, tôi đã vui sướng đến mất ngủ. Nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự khốn nạn của thực tế. Tôi không thể dùng đứa bé này để trói buộc nó. Nó còn cả một tương lai rực rỡ. Còn tôi? Tôi là một con đàn bà đã ly dị, có quá khứ nhơ nhuốc, lại hơn nó cả một con giáp.
Đứa bé này là một sai lầm.
Tôi đã tự mình đi giải quyết nó.
Tôi ích kỷ, tôi chỉ muốn hưởng thụ cái khoái cảm mà nó mang lại. Tôi không muốn dính dáng gì thêm. Tôi chỉ tham lam chờ ngày nó rời đi, để tôi được an toàn tận hưởng niềm vui xác thịt này mà thôi.
Tôi đã nghĩ mình tính toán rất kỹ. Nhưng tôi đã sai.
Số phận là một con đĩ đỏng đảnh. Ngay khi tôi nghĩ mình đã kiểm soát được mọi thứ, nó lại tát cho tôi một cái nảy đom đóm mắt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận