Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Thai Và Sự Dũng Cảm
Tôi đã quyết định.
Nếu Ngụy Oánh Oánh, một con đàn bà điên loạn, bệnh hoạn, loạn luân, còn có thể dũng cảm giành lấy hạnh phúc của mình, thì tại sao tôi lại không thể?
Hạnh phúc của tôi đang ở ngay đây. Nó đang gãy chân, đang cáu kỉnh, và đang thèm khát tôi.
Tôi sẽ dũng cảm một lần.
Ba tháng Chiến Lược dưỡng thương là ba tháng tôi sống trong mật ngọt. Chúng tôi không ra khỏi căn hộ. Chúng tôi làm tình ở mọi nơi. Trên giường, trong bếp, trên sofa, và cả trong phòng tắm. Nó dạy tôi rằng làm tình với một cái chân bó bột cũng có thể thú vị đến mức nào.
Nó không còn là thằng nhóc con bốc đồng. Nó trở nên bình tĩnh, dịu dàng, nhưng cũng chiếm hữu một cách đáng sợ. Nó bắt tôi phải gọi nó là “chồng”, mặc dù chúng tôi chưa hề đăng ký kết hôn.
Hồ Giai, con cáo già quản lý, cũng nhận ra sự thay đổi này. Nó không còn phải đau đầu vì những scandal của Chiến Lược. Ngược lại, Chiến Lược của “thời kỳ Diệp Sương” trở nên chuyên nghiệp, chín chắn và tỏa sáng rực rỡ. Nó giành được giải Ảnh Đế đầu tiên. Cả sự nghiệp của nó bay lên như diều gặp gió.
Hồ Giai đã gọi cho tôi, một cuộc gọi bí mật.
“Tôi không biết cô đã làm gì nó,” con mụ nói, “nhưng cứ tiếp tục phát huy. Từ giờ, mọi lịch trình của nó, tôi sẽ gửi cho cô một bản.”
Tôi đã trở thành quản lý không chính thức của Ảnh Đế.
Và rồi, nó đến.
Cái ngày mà que thử thai một lần nữa hiện lên hai vạch.
Lần này, tôi không sợ hãi. Tôi mỉm cười.
Nhưng Chiến Lược thì không.
Khi tôi đưa cho nó que thử, nó nhìn chằm chằm vào đó, mặt trắng bệch.
“Cái… cái gì đây?”
“Anh sắp làm bố,” tôi nói.
Nó không vui mừng. Nó không la hét. Nó run rẩy.
“Không được,” nó lẩm bẩm. “Không phải lúc này.”
“Em biết… sự nghiệp của anh…”
“Mẹ kiếp cái sự nghiệp!” Nó hét lên, làm tôi giật mình. “Anh không lo cái đó! Anh lo cho em!”
Nó ôm chầm lấy tôi, siết chặt. “Em… em sẽ mệt. Sẽ đau. Lỡ như… lỡ như em lại… chạy…”
Tôi bật cười. Hóa ra, nó sợ điều đó.
“Lần này em không chạy,” tôi nói. “Em chạy sao được nữa. Có cục nợ này của anh ở đây rồi.”
“Không!” Nó lắc đầu. “Anh sẽ hủy hết. Hủy hết hợp đồng. Anh sẽ ở nhà chăm em. Anh sẽ đưa em đi Mỹ, đi đâu đó không ai biết. Anh sẽ…”
“Răng Hàm,” tôi ngắt lời nó. “Anh đang ở trên đỉnh cao. Đây là lúc của anh.”
“Anh không cần!” nó gào lên, mắt đỏ hoe. “Anh chỉ cần em và con!”
Tôi biết, tôi lại phải “dạy” thằng nhóc này.
Tôi gọi cho Hồ Giai.
Cuộc chiến của hai người đàn bà và một thằng nhóc cứng đầu bắt đầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận