Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: (Ngoại Truyện 1 – Góc nhìn Chiến Lược – Phần 1)
Con mụ Trương Ái Linh chết tiệt nào đó từng nói, yêu một người là tự hạ mình xuống bụi đất. Tôi thấy con mụ đó nói xàm. Tôi yêu Diệp Sương, tôi không thấy mình biến thành bụi, tôi thấy mình còn không bằng cả không khí. Không khí thì người ta còn cần để thở, còn tôi, có hay không, nàng ta cũng đéo quan tâm.
Nói cho công bằng, nàng ta quan tâm tôi. Nhưng chỉ ở trên giường.
Đụ mẹ nó, ở trên giường, Diệp Sương là một con yêu tinh đúng nghĩa. Nàng rên rỉ, nàng phun nước, nàng quấn lấy tôi, nàng mút con cặc của tôi như thể đó là cam lồ tiên dược. Nàng sẽ hét “Răng Hàm, đụ chết em đi”. Nàng sẽ van xin tôi bắn vào cái lồn của nàng. Lúc đó, tôi cảm thấy mình là vua của thế giới.
Nhưng chỉ cần tôi bắn xong, rút cặc ra, mặc quần vào, nàng ta lập tức biến thành một con người khác. Nàng ta “giả ngu”.
Nàng ta lại trở thành Diệp trợ lý, cái con mụ thiết kế mặt lạnh như tiền, nói chuyện nhỏ nhẹ, lịch sự, xa cách. Nàng ta sẽ đưa cho tôi ly nước, mỉm cười và nói: “Anh nghỉ đi, em phải xem lại bản vẽ.”
Xem bản vẽ! Ngay sau khi tôi vừa đụ lút cán trong cái lồn nàng, làm nàng bắn ướt sũng cả cái giường!
Tôi cảm thấy mình như một thằng trai bao cao cấp. Chỉ khi nào nàng ta ngứa lồn, tôi mới có giá trị. Còn lại, tôi là không khí.
Tôi, mẹ nó, là Chiến Lược! Tôi là Ảnh Đế! Đàn bà xếp hàng muốn liếm cặc tôi có thể vòng quanh cái thủ đô này! Nhưng về đến nhà, tôi lại phải rón rén, phải nhìn sắc mặt của nàng ta. Tôi phải “cân nhắc tâm tư của nàng”.
Chỉ cần tôi làm gì đó không vừa ý, chỉ cần tôi đòi hỏi nhiều hơn một chút ngoài tình dục, nàng ta sẽ lẳng lặng xách va li.
“Em đi đâu?”
“Em đi công tác.”
Công tác! Lại là cái điệp khúc công tác chó chết đó!
Và nàng ta không bao giờ đi những nơi gần. Không! Nàng ta sẽ bay đến một cái xó xỉnh nào đó. Khi tôi đang ở Bắc Kinh, nàng ta nói nàng ta ở Hải Nam. Khi tôi đáp máy bay xuống Hải Nam, nàng ta gọi báo nàng ta đang ở Cáp Nhĩ Tân. Tôi mà mò đến Cáp Nhĩ Tân, chắc chắn nàng ta sẽ nói nàng ta đang ở tận Vân Nam Quý Châu!
Nàng ta biết tôi ghét cay ghét đắng việc bay. Sau mỗi chuyến bay, tôi mệt như con chó. Nhưng nàng ta cứ thế hành tôi.
Tôi biết, tôi biết tỏng. Đó là cách nàng ta trừng phạt tôi. Đó là cách nàng ta nhắc nhở tôi rằng, đừng ảo tưởng. Rằng tôi chỉ là một con cặc biết di động, chứ không phải là người yêu.
Cái vở kịch này, tôi cảm thấy chỉ có một mình tôi diễn.
Tôi diễn vai một thằng si tình, còn nàng ta chỉ nhàn nhã ngồi xem.
Cái cảm giác bất lực này… nó còn tệ hơn cả việc bị gãy chân.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận