Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đóa Phù Dung Gợi Tình Bên Cầu Đá
Kinh thành phồn hoa, ngựa xe như nước, nhưng trong giới quý tộc xa hoa ấy, cái tên Hoài Nam Lục gia chẳng mấy ai để tâm. Thế nhưng, nếu nhắc đến Lục Phù, thì đám công tử thế gia, từ kẻ phong lưu đến người đạo mạo, đều không giấu nổi ánh mắt thèm thuồng, nuốt nước miếng ừng ực.
Nàng không giống những tiểu thư khuê các gầy guộc, “liễu yếu đào tơ” thường thấy. Lục Phù tựa như một đóa phù dung mập mờ sương khói, mang một vẻ đẹp quyến rũ chết người. Đặc biệt là đôi gò bồng đào đẫy đà, căng mọng như hai trái dưa hấu lớn, lúc nào cũng chực chờ xé toạc lớp yếm lụa mỏng manh mà nhảy ra ngoài. Mỗi bước nàng đi, cả thân hình lại rung rinh những đợt sóng thịt mềm mại, khiến đàn ông nhìn vào chỉ muốn đè ngay xuống mà vùi mặt vào đó ngạt thở.
Lục gia biết con gái mình là “vật báu” hay “tai họa” cũng chỉ cách nhau gang tấc, nên giữ gìn nàng cực kỹ, từ chối vô số lời cầu hôn. Người đời đồn đại Lục gia muốn dâng nàng vào cung làm phi, nhưng thực chất, cha mẹ và ca ca Lục Trăn chỉ sợ nàng ngây thơ, vào cung sẽ bị nuốt chửng cả xương lẫn thịt.
Lục Phù tính tình đơn thuần, có phần ngốc nghếch, nàng nghe lời cha mẹ và nhất là ca ca Lục Trăn. Lục Trăn cưng chiều nàng hết mực, thỉnh thoảng lại lén đưa nàng ra ngoài chơi.
Hôm ấy, trời trong gió mát, Lục Phù lại được ca ca sắp xếp, bí mật ngồi xe ngựa từ cửa sau rời phủ. Nàng hẹn Lục Trăn ở Tây Tam Kiều, nghe nói huynh ấy muốn dẫn nàng đi xem mấy món đồ chơi lạ mắt từ Tây Vực.
Xe ngựa dừng ở đầu phố phía tây. Lục Phù bước xuống, kéo chặt chiếc áo choàng che đi thân hình bốc lửa, cẩn thận che mặt rồi rảo bước vào con ngõ nhỏ dẫn đến cầu đá.
“Tiểu thư nhớ che mặt kỹ vào, kẻo lũ đàn ông nhìn thấy lại phát điên,” lời ca ca dặn văng vẳng bên tai. Nàng vốn dĩ xinh đẹp quá mức cho phép, lại thêm bộ ngực quá khổ, đi đến đâu cũng gây chú ý.
Vừa bước qua con ngõ, Lục Phù đã thấy bóng người quen thuộc đứng trên cầu đá. Một nam nhân cao lớn, khoác chiếc áo choàng lông cáo đen tuyền như màn đêm. Nàng nhận ra ngay, đó là chiếc áo ngự ban mà ca ca quý hơn vàng, hôm nay huynh ấy lại diện ra ngoài khoe khoang sao?
Lục Phù hí hửng, vén váy chạy nhanh lên cầu. Người đàn ông đứng quay lưng lại, dáng người sừng sững, uy nghiêm như núi thái sơn. Nàng không chút nghi ngờ, từ phía sau lao tới, vòng tay ôm chầm lấy thắt lưng rắn chắc của hắn, giọng ngọt xớt:
“Ca ca! Muội đến rồi nè!”
Cả thân hình mềm mại của nàng dán chặt vào lưng người đàn ông. Đặc biệt là đôi vú bự ngoại cỡ, bị ép mạnh vào tấm lưng rộng, bẹp dí biến dạng, truyền đến cảm giác đàn hồi, êm ái đến tê dại.
Người đàn ông khựng lại. Trong lòng hắn thoáng qua tia chán ghét. Lại là chiêu trò mỹ nhân kế rẻ tiền nào đây? Hắn là Ngụy Sâm, đương kim Hoàng đế, đã quá quen với việc lũ đàn bà tìm mọi cách để leo lên giường rồng.
Hắn hờ hững xoay người lại, ánh mắt lạnh lẽo như băng sương quét qua cô gái to gan trước mặt.
Vì hắn đứng ở bậc cao hơn, Lục Phù lại thấp bé, nên khi hắn quay lại, tầm mắt của hắn vừa vặn rơi xuống… khe ngực sâu hun hút của nàng.
Thời Ngụy tuy đã đuổi người Hồ về phương Bắc, nhưng phong tục ăn mặc vẫn còn phóng khoáng. Lục Phù bên trong chỉ mặc một chiếc áo lót ngực mỏng tang, loại vải lụa mềm rủ xuống, không thể nào che giấu được sự phồn thực của bộ ngực quá khổ. Hai bầu vú trắng nõn như tuyết, căng tròn, ép chặt vào nhau tạo thành một khe rãnh sâu thẳm, thịt da phơi bày ngồn ngộn. Thậm chí, qua lớp vải mỏng, Ngụy Sâm còn thấy loáng thoáng hai điểm hồng hào đang cương cứng vì ma sát.
Ngụy Sâm sững sờ. Hắn duyệt qua vô số mỹ nhân, nhưng một bộ ngực “khủng” và dâm đãng thế này, quả thật lần đầu tiên được chiêm ngưỡng. Hắn cảm tưởng như chỉ cần đưa tay bóp nhẹ, sữa và mật sẽ trào ra từ đó.
Lục Phù thấy “ca ca” không trả lời, lại cảm nhận được ánh mắt nóng rực đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, nàng ngẩng đầu lên, nũng nịu gọi: “Ca ca?”
Vừa ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Không phải Lục Trăn!
Trước mặt nàng là một người đàn ông xa lạ, cực kỳ tuấn tú nhưng lại toát ra khí thế bức người, đôi mắt hắn nhìn nàng như con thú săn mồi nhìn thấy miếng thịt béo bở, vừa dò xét vừa thèm khát.
Lục Phù hoảng hốt buông tay, lùi lại một bước. Nàng nhìn kỹ chiếc áo choàng, hoa văn chìm hình rồng ẩn hiện… Chết rồi, nhận nhầm người!
“Ta… ta nhận nhầm người…”
Giọng nàng run rẩy, xoay người định bỏ chạy. Nhưng Ngụy Sâm đâu dễ dàng buông tha con mồi đã dâng tận miệng. Hắn đưa tay, thô bạo giật phăng chiếc khăn che mặt của nàng xuống.
Khuôn mặt tuyệt sắc giai nhân lộ ra dưới ánh mặt trời. Đôi mắt to tròn ngập nước, đôi môi đỏ mọng hé mở vì kinh ngạc, làn da trắng mịn không tì vết. Kết hợp với thân hình dâm mị kia, quả là một yêu vật trời sinh!
Ngụy Sâm chấn động trong lòng. Hắn vốn tưởng chỉ là một ả đàn bà lẳng lơ ngực to, không ngờ nhan sắc lại khuynh nước khuynh thành đến vậy.
“Ngươi… đồ vô lễ!” Lục Phù xấu hổ và giận dữ, giật lại khăn che mặt, quay đầu chạy trốn như một con thỏ bị hoảng sợ, bước chân loạng choạng, hai bầu ngực nảy lên nảy xuống theo nhịp chạy, vẽ nên một đường cong mê hồn.
“Thú vị.”
Ngụy Sâm nhìn theo bóng dáng nàng khuất sau ngõ nhỏ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà ác. Hắn đưa tay lên mũi, hít hà mùi hương còn vương lại trên áo – mùi sữa thơm ngát pha lẫn mùi thiếu nữ trinh nguyên.
“Đi tra xem nàng là ai.” Hắn ra lệnh vào hư không.
Một bóng đen từ trên cây lao xuống, quỳ gối: “Tuân lệnh chủ nhân!”
Trong ngõ nhỏ, Lục Phù thở hồng hộc, vừa vặn đụng phải Lục Trăn đang đi tới. Thấy muội muội mặt đỏ bừng, áo xống xộc xệch, Lục Trăn lo lắng hỏi: “Phù nhi, có chuyện gì vậy? Sao muội hoảng hốt thế?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận