Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hẹn Với Sự Khiêu Khích
Đáng ghét! Cô thật sự… thật sự không muốn bị anh sắp đặt như vậy!
Cô nhanh chóng cắn chặt cánh môi, nhịn tiếng rên rỉ xuống. Ý đồ giãy giụa của cô lại tạo ra hiệu quả kinh người hơn. Cô gần như giạng chân ngồi trên đầu gối anh. Chỉ cần tùy ý động đậy, hai người cũng không thể tránh khỏi sự cọ xát lẫn nhau.
“Tiểu Hồng, em mà quậy nữa, đêm nay đừng hòng trở về nhé.” Bành Hạo Luân nửa đùa cợt, nửa nghiêm túc. Đôi tay anh siết chặt vòng eo thon của cô , cố định cô lại.
“Ai đang quậy chứ? Chẳng lẽ là lỗi của em sao?” Thật đáng giận!
Mặt cô đỏ hồng, tim nhảy loạn xạ. Cô cảm giác giữa hai chân mình hình như lại có một chút ẩm ướt nóng bỏng , hoàn toàn là vì anh.
Người đàn ông trong lòng cô được khích lệ, phát ra tiếng cười dễ nghe. “Được rồi, đều là lỗi của anh, là anh đang quậy.”
Trán Bành Hạo Luân thân mật dán lên đầu cô , ấn xuống một nụ hôn bên gò má nóng hổi đó.
“Em muốn… món đồ kia của em!” Cô đấm nhẹ vào ngực anh một cái.
“Được!” Bành Hạo Luân hào phóng gật đầu. Giọng nói anh đột nhiên trở nên khàn khàn. “Tối ngày mai em phải trang điểm thật xinh đẹp, cùng với anh tham gia tiệc chúc mừng của công ty. Lúc đó anh sẽ trả lại đồ cho em.”
Dương Hồng Hồng giật mình, ấp úng hỏi: “Cái gì tiệc chúc mừng cơ?”
Cô biết anh ta đã tự tay thành lập “công ty thiết kế Hạo Hãn”. Những năm gần đây, công ty của anh hợp tác với tập đoàn tài chính chính phủ làm vài dự án, kiếm được không ít tiền. Bữa tiệc tối mai chắc chắn là để chúc mừng việc hoàn thành một công việc quan trọng nào đó.
Bành Hạo Luân nhếch miệng cười: “Chỉ là tổ chức một bữa tiệc để mọi người thoải mái một chút , tiện thể chúc mừng mức kinh doanh nửa năm đã hoàn thành sớm hơn dự kiến. Tiệc sẽ tổ chức ở hoa viên tầng cao nhất của ‘Royal Rose’. Mọi người đều sẽ đi cùng bạn cặp, anh muốn em cùng đi với anh.”
Hoa viên tầng cao nhất của khách sạn năm sao “Royal Rose” từng nhiều lần được báo chí, tạp chí nhắc đến. Từ trước đến giờ Dương Hồng Hồng chưa từng có cơ hội đặt chân đến đó. Vừa nghe tiệc tổ chức ở đâu, tim cô đã đập nhanh, nhưng cô không thể tránh khỏi việc nghi ngờ động cơ của anh.
“Vì sao anh muốn em cùng đi với anh? Em không tin là anh không tìm được bạn gái!”
Bị anh ôm chặt, cô không kìm được mà mặt đỏ tim đập. Cô cảm thấy mình sắp hóa thành một vũng nước, thật vô dụng.
“Anh chính là không tìm được nha!” Giọng điệu anh có chút xấu xa.
Không hiểu sao, vừa nghe anh nói vậy , dù biết rõ đó không thể là lời nói thật , ngực Dương Hồng Hồng vẫn rung lên bần bật. Một loại cảm xúc khó tả lặng lẽ trào dâng.
“Tiểu Hồng, đồng ý với anh đi.” Anh dụ dỗ cô, hôn nhẹ lên mũi cô. “Mau nói được.”
Cô lại rơi vào trạng thái ý loạn tình mê , hơi thở hai người hòa quyện vào nhau.
“…Đồ của em trước!” Cô vịn vào vai rộng của anh, đầu hơi cúi xuống, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nơi dường như lại tràn ngập tình dục.
Bành Hạo Luân bật cười thành tiếng , cuối cùng cũng lấy ra một chiếc quần vải từ trong túi. Dương Hồng Hồng thoáng thấy chiếc quần lót kia , vội vàng tóm lấy. Gương mặt và cổ non mịn của cô hoàn toàn nhuộm đỏ.
“Tiểu Hồng, em đã đòi, anh đã trả. Đừng quên cuộc hẹn tối mai.” Ngón tay anh véo nhẹ cằm cô , nâng khuôn mặt cô lên.
“Nếu em dám trốn tránh, không thèm để ý đến anh, hoặc là lại cùng với các đồng nghiệp mới quen đi ăn cơm, quên mất chuyện của chúng ta…” Anh nhếch môi cười, đôi mắt híp lại.
“Anh nghĩ anh sẽ rất tức giận, vô cùng, vô cùng tức giận. Anh mà tức giận, rất có thể sẽ mất hết lý trí, xông thẳng lên lầu bảy gõ cửa nhà em , rồi cùng với bố Dương, mẹ Dương phun ra mật vàng. Tiểu Hồng, em hẳn là không mong muốn loại chuyện này xảy ra đúng không?”
Đáng ghét! Lại uy hiếp mình!
Cô trừng mắt nhìn anh, không cam tâm nhưng phải hạ giọng: “Làm bạn gái thì làm bạn gái. Em… Em sẽ giữ lời, mới sẽ không giống như anh, không có phẩm chất!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận