Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Chết Tiệt Của Em
Bành Hạo Luân đối diện với vẻ sẵng giọng, nhíu mày của cô, nhưng vẻ mặt lại vô cùng thoải mái.
“Vậy cứ quyết định như thế nhé.”
Cô hừ một tiếng, hơi giãy giụa khỏi vòng tay anh.
“Nếu không có việc gì nữa, em, em muốn trở về ngủ. Anh buông em ra đi!”
“Ai nói không có việc gì?” Anh cười lười biếng.
“Còn có chuyện gì?”
“Tiểu Hồng, chúng ta còn chưa hôn chúc ngủ ngon mà!”
“Anh…” Cô vừa mới mở miệng, cái miệng nhỏ nhắn đã bị che lại. Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông lại một lần nữa xâm nhập vào miệng cô, chiếm lĩnh hơi thở cô, dụ hoặc cô trầm luân.
“Tiểu Hồng, hay là em ở lại đi. Đêm nay đừng đi nữa.” Anh liếm mút lưỡi cô, nâng cao cặp mông xinh đẹp của cô áp về phía biểu tượng nam tính đang uy hiếp.
Cả người Dương Hồng Hồng chấn động. Cô cuối cùng cũng kéo được chút lý trí sắp bị xé thành mảnh nhỏ trở về, đẩy lồng ngực anh ra, vừa xấu hổ vừa tức giận gầm thấp: “Buông ra!”
Lần này, Bành Hạo Luân buông lỏng lực đạo, để cô dễ dàng thoát thân.
Cô không quay đầu lại, lao đi như chạy nạn. Anh ta thì cười, đáy mắt lướt qua một tia sáng sâu xa.
________________

Chương trình huấn luyện nghiệp vụ vừa kết thúc, Dương Hồng Hồng nhanh chóng thu dọn túi xách, vội vã về nhà chuẩn bị. Nếu đã đồng ý làm bạn gái của Bành Hạo Luân, cô nhất định phải tuân thủ lời hứa, trang điểm cho mình thật xinh đẹp.
Vừa chạy ra khỏi tòa nhà công ty, chiếc xe hơi màu bạc quen thuộc đã đứng sẵn ở cửa. Người đàn ông lại đến đón cô tan tầm.
“Tiểu Hồng, lên xe!”
Cô âm thầm thở dài, cam chịu ngồi vào vị trí cạnh ghế lái, ngoan ngoãn thắt dây an toàn.
“Anh đến đón em không tốt sao?” Bành Hạo Luân cười cười hỏi, liếc nhìn đôi gò má đang phồng cao trên khuôn mặt cô.
“Không có gì là không tốt.” Cô rầu rĩ ném ra một câu.
“Nếu không có gì không tốt, vậy… sau này anh đều sẽ đến đón em tan tầm. Dù sao cũng tiện đường mà.” Anh nói như chuyện đương nhiên, hai tay mạnh mẽ vững vàng điều khiển vô lăng.
“Vì sao anh muốn làm như vậy?!” Cô trừng mắt nhìn anh.
Anh ta lưu manh nhún vai, đôi mắt vẫn chuyên chú nhìn tình hình giao thông.
“Để anh sắp xếp công việc rồi đưa em đi làm, sau đó lại đón em tan tầm. Có anh đưa đón, bố mẹ Dương nhất định sẽ an tâm. Em cảm thấy thế nào?”
Cô cảm thấy thế nào?!
Ánh mắt Dương Hồng Hồng càng trừng càng trong, hai gò má càng phồng càng cao, không kìm được mà cãi lại: “Anh cũng không phải bạn trai em, cần gì phải trình diễn loại tiết mục ‘đưa đón ấm áp’ này?”
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, tim cô đột nhiên sợ hãi. Một luồng nhiệt nóng đáng sợ làm ấm toàn thân.
Bạn trai… Trời ạ! Sao mình lại nghĩ đến cái từ này?
Bành Hạo Luân tuyệt đối không có khả năng trở thành bạn trai của Dương Hồng Hồng cô. Anh và cô… ừ… cái đó… Rất quen thuộc!
Quen thuộc đến mức không thể nảy sinh tình yêu mơ màng, lãng mạn gì được.
Không nảy sinh được tình yêu, nhưng có biện pháp kích động ra nhục dục kinh người sao?
Trong đầu cô, một âm thanh châm chọc vang lên, hỏi vặn cô, khiến lòng cô rối bời.
Khóe miệng Bành Hạo Luân chứa đựng một nụ cười vòng cung kỳ dị. Anh liếc nhìn cô một cái, không nói gì.
Dương Hồng Hồng bị vẻ mặt ý vị sâu xa của anh làm cho nghẹt thở. Lòng bàn tay cô tự dưng đổ mồ hôi.
“Anh, vì sao anh không nói lời nào?”
Ngữ khí anh ổn định: “Muốn anh nói cái gì?”
“Em không cần anh đón em đi làm.” Cô nói có chút giận dỗi, kỳ thực cũng không rõ lắm đó có phải là ý nghĩ chân chính trong lòng cô hay không.
Bành Hạo Luân nhíu mày, lơ đãng hỏi: “Sao thế? Sợ người khác hiểu lầm anh là bạn trai em sao?”
“Đúng!” Cô dùng sức gật đầu. “Công ty hàng không của bọn em có rất nhiều con trai chất lượng tốt. Mặc kệ là hậu cần mặt đất, không vụ (công việc diễn ra trên không), hay là kỹ sư phụ trách sửa chữa máy móc, muốn tìm một bạn trai vừa cao vừa đẹp trai quả thực dễ như trở bàn tay. Cuối cùng em cũng phải tự tính toán cho mình một chút. Anh đừng đến làm rối. Em nghĩ hẳn là rất nhanh em có thể tìm được bạn trai chất lượng tốt.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận