Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lễ Phục Lụa Mỏng
“Dương tiểu thư, đây là lễ phục cùng giày mà Bành tiên sinh muốn tặng cho cô, đi kèm với việc trang điểm đêm nay.” Trợ lý của nhà thiết kế đưa đến hai cái hộp giấy, một lớn một nhỏ.
Khi Dương Hồng Hồng nhìn thấy bộ lễ phục sa (lụa mỏng) nhăn màu đen, ánh mắt cô gần như không thể rời đi.
Cô rất thích nó. Trên lớp vải mềm nhẹ được thêu rất cẩn thận, điểm xuyết vô số mảnh nhỏ lấp lánh như ánh sao. Chiếc lễ phục được thiết kế với phong cách đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng lại mang đến cảm giác sang trọng, cực kỳ phù hợp. Đi kèm là một đôi giày cao gót, gót giày khảm đá nhỏ, tràn ngập vẻ lãng mạn phong tình.
Cô được hai trợ lý giúp đỡ thay lễ phục và giày mới. Chiếc lễ phục rất vừa người, đôi giày cao gót cũng rất vừa chân.
Lễ phục và giày đều do Bành Hạo Luân chuẩn bị cho cô. Kích thước của cô sớm đã bị anh mò rất rõ ràng. Nghĩ đến điểm này, tim cô lại đập nhanh hơn, toàn thân không hiểu sao lại nóng lên.
“Hắc, đại công cáo thành! Dương tiểu thư, cô thật xinh đẹp nha!”
“Đúng vậy… Ha ha, ý tôi là, Dương tiểu thư vốn là thiên sinh lệ chất. Sau khi trải qua bàn tay khéo léo, tỉ mỉ trang điểm của chúng tôi, quả thực đẹp càng thêm đẹp, đẹp vô cùng. Lát nữa Bành tiên sinh nhìn thấy cô, nhất định sẽ kinh hãi đến trợn mắt há hốc mồm đó!”
Dương Hồng Hồng nghe nhà thiết kế cùng nhóm trợ lý tung hứng, cô kinh ngạc nhìn người đáng yêu đang thử đồ trong gương.
Kia thật là mình!
Năm phút đồng hồ sau, cô đi vào phòng nghỉ ngơi nam dành cho khách quý của trung tâm salon. Khi cô xuất hiện trước mặt Bành Hạo Luân, cuốn tạp chí tài chính và kinh tế trên tay anh “Đông” một tiếng rớt xuống đất.
Đôi mắt đàn ông sâu thẳm kia nháy cũng không nháy mà trừng mắt nhìn cô. Thấy vậy, da đầu cô run lên, trái tim nhảy rất không quy luật, phảng phất ngay sau đó sẽ từ trong miệng cô nôn ra.
Cô thật khẩn trương, thật sự rất lo lắng… Mình, mình đang chờ mong anh ta nói cái gì đó sao?
“Em… nhìn được lắm.” Hai tay Bành Hạo Luân lén lút nắm mở vài lần, cố gắng áp chế xúc động muốn ngay tại chỗ ôm cô vào lòng, cúi đầu hung hăng hôn lên môi cô.
“Chúng ta đi thôi!” Anh thở sâu, rồi đứng lên đi ra cửa.
Dương Hồng Hồng có chút kinh ngạc, lập tức cảm giác mất mát đè nặng trong lòng. Cô không biết mình bị làm sao nữa, vì sao lại chờ mong một chút ca ngợi từ miệng anh như vậy?
Không phải anh ta vẫn còn đang tức giận chứ?
Nghĩ đến khả năng này, cô cảm thấy có chút tủi thân. Thấy anh muốn rời đi, cô bước nhanh đuổi kịp, chủ động nói.
“Hôm nay chi phí những thứ này…”
“Anh đã thanh toán tiền rồi.” Ngữ khí anh lạnh lùng, một tay nhẹ nhàng nâng khuỷu tay cô.
“Lễ phục và giày cao gót này, em cảm thấy…”
“Đó là lễ vật tặng cho em. Em thích thì cứ nhận. Nếu không thích, thì chờ party đêm nay kết thúc, em có thể ném vào thùng rác.”
Anh ta nhất định phải nói chuyện như vậy sao?
Dương Hồng Hồng bị anh chặn họng, không biết mở miệng như thế nào. Muốn cảm ơn lại cảm thấy mình lấy mặt nóng đi dán lên mông lạnh của anh. Càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, toàn bộ tâm trạng bị phá hỏng.
Được, anh muốn cô làm bạn gái, nếu cô đã đồng ý rồi, thì sẽ thuận theo ý anh làm đến cùng! Cô không cần phải đoán già đoán non xem vì sao anh lại âm tình bất định nữa. Cô chỉ là bạn gái của anh mà thôi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận