Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Tự Thú Của Kẻ Say
Nửa giờ sau –
Trong phòng hóa trang nữ rộng lớn, được thiết kế tao nhã của “Royal Rose”, Dương Hồng Hồng bước chân không vững được Cốc Y Lệ dìu đến góc có một chiếc ghế quý phi theo phong cách Châu Âu.
“Tôi… Ưm! Tôi làm ướt lễ phục rồi…” Dương Hồng Hồng không hề nhận ra mình đang cười ngây ngô. Cô đã say. Say đến mức ly cocktail thứ mấy đã vô tình vẩy vào trước ngực, làm ướt chiếc lễ phục mỏng manh.
Lúc này, phòng hóa trang không có người khác. Cốc Y Lệ sờ nhẹ khuôn mặt nóng bừng của cô, khóe miệng nở nụ cười có chút giễu cợt.
“Cô cũng chẳng chịu cảnh giác gì cả. Tửu lượng không tốt mà còn học người ta uống rượu, không sợ tôi chỉnh cô sao?”
“Cô, cô… Vì sao… ưm… muốn chỉnh tôi?”
Cốc Y Lệ mang khăn tay tới lau vết rượu giúp cô, thản nhiên nói: “Bởi vì boss ở cùng một chỗ với cô nha!”
“Chúng tôi mới, mới không có ở cùng một chỗ…” Dương Hồng Hồng kháng nghị.
“Thật sao?” Cốc Y Lệ nhướng mày, tiếp tục nói lời lẽ có cánh: “Nếu cô và boss không ở cùng một chỗ, ánh mắt anh ấy nhìn cô sẽ không kỳ quái như vậy. Cứ như thể cô là vật sở hữu của anh ấy, là người của anh ấy vậy!”
Dương Hồng Hồng vẫy đôi bàn tay trắng hồng nhỏ, hai gò má phồng lên. “Tôi mới không phải vật sở hữu của anh ấy!”
Cô dừng một chút, đánh nấc một cái, khuôn mặt càng lúc càng đỏ.
“Nếu không phải… Vậy rốt cuộc cô và anh ấy là quan hệ gì?” Cô ta tuyệt đối không tin Dương Hồng Hồng chỉ là “em gái hàng xóm” đơn thuần với boss.
“Tôi và Bành Hạo Luân… Tôi và anh ta… ưm… Chỉ là lên giường mà thôi…” Dương Hồng Hồng thì thầm, đầu có chút khó chịu. Cơ thể cô không kìm được mà ngã lệch vào ghế quý phi.
Chỉ là lên giường… mà thôi?!
Ngũ quan xinh đẹp của Cốc Y Lệ căng cứng. Trong lòng cô ta có chút không cam tâm.
Cốc Y Lệ đã thích boss được một thời gian. Thiện cảm của cô ta chưa bao giờ che giấu. Nhưng người đàn ông này thật sự rất khó đoán. Rõ ràng bên cạnh không có phụ nữ, nhưng anh ta lại không hề có chút hứng thú nào với cô gái chất lượng tốt như cô ta. Anh ta thuần túy xem cô ta như cộng sự trong công việc, không nửa điểm hành vi ám muội. Điều đó từng khiến cô ta nghi ngờ anh ta là “đồng chí”.
Kết quả, anh ta lại để mắt đến cô gái thanh thuần trước mắt này sao?
Được rồi, tình yêu là có thể cạnh tranh, tóm lại là ưu thắng kém bại. Nay đã biết “kẻ địch” là ai, muốn đoạt lấy boss lại càng dễ dàng hơn một chút. Cô ta sẽ cân nhắc bước tiếp theo nên đi như thế nào.
Cô ta lấy lại sự tự tin, mỉm cười, rồi lại dùng khăn tay thấm nước lau khuôn mặt giúp Dương Hồng Hồng.
“Cô… Cô nói muốn chỉnh tôi… Ha ha, lại giúp tôi lau đông lau tây. Kỳ thật người như cô cũng không xấu!” Hai tròng mắt Dương Hồng Hồng đầy sương mù, thần trí nửa tỉnh nửa mê, cười với Cốc Y Lệ.
“Nói nhỏ cho cô biết, tôi là phụ nữ xấu xa nha! Cô phải cẩn thận tôi. Tôi sẽ đoạt lấy Bành Hạo Luân từ tay cô. Đến lúc đó, cô chỉ có thể trốn trong chăn bông mà khóc thôi!” Cốc Y Lệ nửa nói giỡn, nửa nói nghiêm túc.
Dương Hồng Hồng nheo mắt lại, chu môi lên, bất ngờ nắm lấy tay Cốc Y Lệ.
“Bành Hạo Luân anh ấy… anh ấy là đại phôi đản (đồ xấu xa), đại phôi đản vô địch thế giới, cô có biết không? Anh ấy thật sự rất xấu, anh ấy chỉ biết bắt nạt tôi… Chỉnh tôi rất thảm… Còn nữa, tối hôm nay anh ấy liên tục giận tôi…” Cô cắn cánh môi, hít hít cái mũi. Hai dòng nhiệt nóng lại tràn đầy ở đáy mắt.
“Hồng Hồng?” Cốc Y Lệ hơi luống cuống tay chân. “Cô có khỏe không?”
“Tôi không khỏe!” Cô mượn rượu mà phát điên, dùng sức lắc đầu, bắt đầu khóc nấc lên.
“Ô ô ô… Anh ấy vẫn còn giận, tôi, trong lòng tôi rất khó chịu… Ô ô ô…”
“Ách…”
Cửa phòng hóa trang nữ đột nhiên bị đẩy ra. Một bóng dáng đàn ông cao lớn rất không thân sĩ xông thẳng vào.
“Boss?!” Cốc Y Lệ hoảng sợ.
Sau khi chấm dứt nói chuyện với vài người cấp dưới và hai phóng viên, Bành Hạo Luân không tìm thấy Dương Hồng Hồng ở hội trường party, cũng không thấy Cốc Y Lệ đâu. Sau đó, anh liên tục hỏi thăm. Một nhân viên phục vụ nói cho anh biết mười phút trước từng nhìn thấy hai vị khách nữ vào phòng hóa trang, trong đó một người hình như say khướt, đi lại không vững.
Anh không nói gì mà xông thẳng vào phòng hóa trang. Cảnh tượng trước mắt làm anh tức giận đến xanh mặt. Nhưng trong mắt anh, nỗi lo lắng cũng không thể giấu được.
“Boss, tôi không cho cô ấy uống, nhưng cô ấy kiên trì muốn uống, chuyện không liên quan đến tôi!” Cốc Y Lệ thấy biểu cảm của ông chủ không ổn, nhanh chóng phủi sạch trách nhiệm.
Giỡn chơi sao! Dáng vẻ lúc này của boss như một núi lửa sắp bùng nổ. Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy. Dù trong lòng ngưỡng mộ anh, cô ta cũng hiểu rằng phải lui về phía sau thật xa.
Bành Hạo Luân mím chặt đôi môi, bước qua. Động tác của anh có chút thô lỗ mà chèn lấy eo, ôm lấy Dương Hồng Hồng đang khóc ô ô.
“Ô ô… Em chán ghét anh, ô… Anh chỉ biết bắt nạt em…” Dương Hồng Hồng ngã vào vòng ôm ấm áp nhưng rắn chắc, mang mùi nam tính quen thuộc. Sức ngấm của rượu cocktail dần dần tăng lên. Cô say đến độ sắp không mở mắt ra được. Cái mũi nhỏ vẫn đang cọ vào ngực anh, giống như một con chó nhỏ, vừa cọ vừa rơi lệ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận